Lãnh Ninh cảm thấy mình bị theo dõi.
Cậu vốn muốn cắt đuôi đối phương, nhưng lại phát hiện người đó bám riết không buông, cậu chỉ có thể vừa đi nhanh vừa tìm kiếm một công cụ tiện tay, cậu vừa kịp tóm lấy một cây gậy sắt, đối phương đã không kiềm chế được, rút thẳng súng ra.
"Không được nhúc nhích, vứt gậy xuống, nếu không tao bắn chết mày!"
Hiển nhiên đối phương đã có chuẩn bị, Lãnh Ninh đành phải vứt cây gậy đi, đồng thời giơ hai tay lên khỏi đầu.
Người đàn ông đeo khẩu trang, nhưng Lãnh Ninh có thể cảm nhận được đối phương rất hoảng loạn, có vẻ như không có kinh nghiệm gì về chuyện này.
"Tại sao theo dõi tôi?" Lãnh Ninh hỏi.
"Có người ra 50.000 mua mạng của mày."
"Tha cho tôi, tôi trả gấp đôi."
Người đàn ông cầm súng có vẻ hơi dao động, nhưng vẫn cắn mãi không nhả: "Không được, hôm nay tao nhất định phải giết mày! Nếu không thì không thể giao nhiệm vụ!"
Lãnh Ninh có thể cảm nhận được, đối phương không phải là sát thủ chuyên nghiệp.
"Giết tôi, không sợ bị cảnh sát bắt à? Gần đây có lắp camera giám sát, xung quanh lại có nhà cao tầng, nếu có người nhìn thấy anh giết người, anh định làm gì?"
Người đàn ông chỉ giơ súng, có vẻ như chưa nghĩ ra nên làm thế nào.
"Đối phương muốn anh lấy gì về để giao nhiệm vụ, là ảnh của tôi?"
Người đàn ông có chút kinh ngạc: "Sao mày biết?"
"Tôi có một cách, vừa giúp anh lấy được tiền, lại không phải mang tội giết người."
"Cách gì?"
"Tôi sẽ hợp tác để anh chụp ảnh, anh mang về giao nhiệm vụ, tôi sẽ cao chạy xa bay, không bao giờ quay lại đây làm vướng mắt các anh nữa, và tôi sẽ trả cho anh gấp đôi số tiền đó."
Người đàn ông hiển nhiên đã động lòng, cả cánh tay run rẩy vì kích động, nhưng vẫn không hạ súng xuống: "Đi vào rừng cây!"
Lãnh Ninh hợp tác đi vào rừng cây, theo ý đối phương, cậu nằm trên bãi cỏ nhắm mắt lại, sau đó người đàn ông dùng điện thoại di động chụp rất nhiều ảnh.
"Không được, không có máu, không giống chút nào!"
Người đàn ông nói xong, rút ra một con dao, ném cho Lãnh Ninh: "Tự làm một chút máu dính vào người mày đi."
Lãnh Ninh cúi xuống nhặt con dao trên mặt đất lên, cứa nhẹ vào ngón tay trái, máu tươi lập tức chảy ra, cậu quệt máu lên cổ: "Thế này được chưa?"
Người đàn ông nói: "Nằm im đó!"
Lãnh Ninh phối hợp để đối phương chụp rất nhiều ảnh, cuối cùng người đàn ông có vẻ đã hài lòng: "Bây giờ chuyển tiền cho tao ngay!"
Lãnh Ninh thở dài: "Tôi không có Internet Banking, thẻ ngân hàng ở nhà, anh đi cùng tôi về lấy đi."
Người đàn ông lập tức cảnh giác trở lại: "Móc hết tiền và thẻ ngân hàng trên người mày ra!"
Lãnh Ninh đành phải lật tung tất cả túi quần áo của mình, toàn thân cậu chỉ có 25 tệ tiền giấy, cùng với hai đồng xu đi xe buýt.
"Đệch mẹ, sao mày nghèo thế? Rốt cuộc mày có tiền hay không?"
"Trong thẻ có tiền là được rồi." Lãnh Ninh nói.
Người đàn ông nghĩ cũng đúng, nhưng hắn không dám về nhà cùng Lãnh Ninh, bây giờ đi làm Internet Banking thì không thực tế, mà bắt cóc một người đàn ông về nhà càng không thực tế, hắn bèn hỏi: "Thẻ ngân hàng của mày để ở đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!