Chương 44: Quá Khứ Trở Lại. Chương 44

"Lão đại, Nốt Ruồi Ca đã vào ngõ Vạn Lý rồi, chúng ta có cần theo không?"

Trong chiếc xe hơi riêng, Hà Lạc giơ ống nhòm, nhìn xuyên qua màn đêm thấy người cung cấp tin Nốt Ruồi Ca đạp xe đạp rẽ vào một con hẻm nhỏ bẩn thỉu và tồi tàn.

"Các cậu cứ ở yên đó đừng nhúc nhích, tôi vào là được rồi."

Địch Diệp ngồi vắt vẻo trên chiếc moto, đội mũ bảo hiểm kín mặt, chiếc áo khoác gió bó sát kéo lên tận cằm, anh vịn vịn tay ga, phóng theo.

Hà Lạc chép miệng: "Hôm nay Lão đại ngầu thật đấy!"

"Lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy, cũng gần như là hình ảnh này," Tạ Trường Hồng đột nhiên cảm thán, "Chuyện đó đã là hơn mười năm trước rồi."

"Hai người quen nhau hơn mười năm rồi ạ?"

"Hồi đó Địch Diệp đánh nhau nên vào đồn cảnh sát không biết bao nhiêu lần, là một tay chơi không thể chơi hơn được nữa. Nếu không vì chuyện đó, có lẽ bây giờ vẫn là một tên du côn."

"Ồ?" Hà Lạc đột nhiên hứng thú, "Chuyện gì thế, kể em nghe với."

"Tôi nói cho cậu nghe, cậu tuyệt đối đừng nhắc tới trước mặt cậu ta đấy nhé."

"Yên tâm, em sẽ không nhắc đâu."

"Mười lăm năm trước, có một vụ án lớn xảy ra ở Công viên giải trí Thiên Văn, nghe nói chưa?" Tạ Trường Hồng hỏi.

Hà Lạc: "Công viên giải trí Thiên Văn? Anh nói vụ cháy mà chết mấy người đó hả?"

"Đúng vậy."

"Em có nghe nói, lúc đó em vẫn còn đang học tiểu học, vụ án này có liên quan gì đến Lão đại?"

"Em trai của Đội trưởng Địch là một trong những nạn nhân."

"Á?" Hà Lạc lộ vẻ kinh ngạc.

"Năm đó, sau khi sự việc xảy ra, Địch Diệp nhất quyết xông vào đám lửa để cứu người, bị Đội trưởng Trịnh vừa kéo vừa lôi ra ngoài.

Khi ngọn lửa bùng lên, không khí toàn mùi thịt nướng, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy nghẹt thở!

Sau khi dập tắt được ngọn lửa, người ta tìm thấy hai thi thể người lớn và năm thi thể thanh thiếu niên. Đội trưởng Địch không thể chấp nhận được chuyện này, ngày nào cũng ngồi trước cổng đội cảnh sát nhìn chúng tôi phá án. Sau này Đội trưởng Trịnh làm công tác tư tưởng, bảo cậu ấy về trường học tiếp, đừng suốt ngày chạy đến đội cảnh sát nữa."

"Thế vụ án đó sau này có kết quả không?"

Tạ Trường Hồng lắc đầu: "Vụ án năm đó… Kẻ bắt cóc và nạn nhân đều chết cháy, không để lại bất kỳ manh mối nào, thậm chí còn không biết động cơ gây án của kẻ bắt cóc là gì, chỉ có thể xác định rằng mấy đứa trẻ không có liên hệ gì với nhau, có lẽ là bị chọn ngẫu nhiên.

Vì không tìm ra động cơ và manh mối có giá trị, mà kẻ bắt cóc cũng đã chết, nên sau này vụ án không được giải quyết.

Đội trưởng Địch lúc đó không chấp nhận được kết quả này, dẫn theo vài người bạn chạy đến gây xung đột với cảnh sát. Mấy cảnh sát đều không đè được cậu ấy xuống, cuối cùng vẫn là Đội trưởng Trịnh mắng cho cậu ấy tỉnh ngộ."

Trịnh Giang giận tím mặt, xắn tay áo đấm cho Địch Diệp một cú, chỉ vào mũi Địch Diệp mắng: "Nhìn cái bộ dạng của cậu bây giờ xem, có khác gì mấy thằng cặn bã của xã hội không? Còn dám đánh cảnh sát, có phải vài năm nữa sẽ đi giết người phóng hỏa luôn không?!"

Địch Diệp "phì" một tiếng nhổ ra ngụm máu trong miệng: "Tôi khác với những thứ súc vật đó!"

Trịnh Giang túm lấy cổ áo Địch Diệp, kéo cậu đứng trước gương tự nhìn bản thân mình: "Cậu nói xem, khác chỗ nào?!"

"Tôi không trộm không cướp, không bắt nạt kẻ yếu!"

"Chỉ vậy thôi à? Cậu có biết, người cảnh sát mà cậu vừa đánh, lúc bắt tội phạm đã bị chém ba nhát vào chân, phải khâu hơn chín mươi mũi, nằm nửa năm mới đứng dậy được không? Cậu là cái thá gì?

Loại người như cậu, tôi thấy nhiều rồi, tự cho mình là ghê gớm, nhưng thật ra chẳng là cái thá gì cả. Có bản lĩnh thì đừng dựa dẫm vào cha mẹ, tự mình sống cho ra hồn đi! Đừng làm tôi phải khinh thường!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!