"May mà không bị rách da." Lãnh Ninh buông tay anh ra, "Đi rửa bằng nước xà phòng một cái đi."
Ngón tay vừa bị nắm khẽ run lên, Địch Diệp vẫn còn chút chưa thỏa mãn, để đánh lạc hướng, anh tiện miệng hỏi một câu: "Cậu dùng gì để tắm đấy, sao thơm thế?"
"Sữa tắm."
Địch Diệp ngẩn người, sữa tắm ở đâu ra?
Không phải chỉ có một cục xà phòng thôi ư?
"Sữa tắm ở phía sau gương, anh không tìm thấy à?" Lãnh Ninh hỏi anh.
"Ồ, tôi quen dùng xà phòng rồi, dễ xả sạch."
Địch Diệp ngại không dám nói mình không tìm thấy, chẳng phải làm mất mặt đội hình sự sao?
Lúc này Lãnh Ninh mới ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng từ trên người đối phương.
"Anh dùng xà phòng để tắm à?" Lãnh Ninh định nói, cục xà phòng đó là mình dùng để giặt q**n l*t, nhưng cậu nghĩ lại một chút, cảm thấy không nói ra thì tốt hơn, kẻo đối phương bị ám ảnh tâm lý.
"Đàn ông mà, một cục xà phòng tắm toàn thân là chuyện bình thường." Địch Diệp tiếp tục giữ gìn hình tượng cảnh sát hình sự của mình.
"Bộ đồ này của anh có hơi…" Lãnh Ninh định nói, bộ đồ này có hơi xuyên thấu.
"Không sao, mặc rất tốt."
Lãnh Ninh: ?
Địch Diệp cảm thấy, mặc dù đối phương đã biểu hiện rất rõ ràng rồi, nhưng dù sao anh cũng là người đàng hoàng tử tế, lỡ như c** đ* ra, đối phương không kiềm chế được thì sao?
Lúc này Lãnh Ninh lại nghĩ: Nửa kín nửa hở, càng kỳ quái hơn.
"Hay là…" Cuối cùng Lãnh Ninh vẫn mở lời, "Anh cứ c** đ* ra đi."
Phản ứng đầu tiên của Địch Diệp là: Cậu ấy phóng khoáng đến thế á?
Cậu ấy đang ám chỉ mình nên làm gì đó với cậu ấy sao?
Địch Diệp rửa tay qua loa bằng xà phòng, sau khi quay lại thì nửa nằm trên đầu giường nhìn Lãnh Ninh sấy tóc.
Đợi đến khi Lãnh Ninh sấy tóc xong quay người lại, Địch Diệp đang chống một tay lên đầu, nửa nằm trên đầu giường nhìn cậu, khóe miệng hơi nhếch lên, dường như đang chờ đợi cậu.
Lãnh Ninh chợt thấy có chút hối hận vì đã để Địch Diệp ngủ cùng mình.
Bầu không khí lúc này, dường như có chút kỳ quái.
Dưới ánh đèn ngủ mờ mờ ảo ảo, cơ bắp của Địch Diệp lộ ra ngoài chăn trông vô cùng nổi bật, ngay cả những đường gân máu nổi lên cũng vô cùng rõ ràng.
Sự va chạm thị giác này khiến tốc độ phản ứng của đại não Lãnh Ninh chậm lại, hô hấp nhanh hơn.
Địch Diệp rất mong chờ bước tiếp theo của đối phương.
Mặc dù anh là một người đàng hoàng tử tế, nhưng không có nghĩa là người đàng hoàng không thể yêu từ cái nhìn đầu tiên, không thể định ước trọn đời, không thể… không thể… không thể l*m t*nh chứ?
Cậu ấy sẽ nhào tới không, hay vẫn tiếp tục giữ ý tứ, chờ đợi mình ra tay trước?
Trong không khí vẫn còn vương lại hơi nóng từ máy sấy tóc của Lãnh Ninh, mùi hương này làm bầu không khí càng trở nên mờ ám hơn.
Cho dù Lãnh Ninh có chậm chạp đến mấy trong chuyện tình cảm, cậu vẫn nhận ra được bầu không khí tinh tế giữa hai người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!