Chương 41: (Vô Đề)

Địch Diệp phủi tàn thuốc lá trên quần, rồi cúi đầu thổi thổi, anh đang suy nghĩ về việc về nhà lấy vài chiếc quần rộng rãi để mặc, "thằng em" của anh gần đây luôn bất ngờ ngóc đầu dậy, ngủ trưa cũng có thể c**ng c*ng cả nửa ngày.

Đang suy nghĩ, anh quay đầu lại, phát hiện Lãnh Ninh đang đứng ở hành lang, nhìn mình chằm chằm.

Anh gần như theo phản xạ lấy tay che "thằng em" của mình lại.

Không che thì không sao, nhưng che lại thì càng kỳ lạ hơn. Để che giấu sự lúng túng, Địch Diệp lại phủi tàn thuốc lá trên quần, để chứng minh hành động vừa rồi chỉ là một sự hiểu lầm.

Sau khi thực hiện xong loạt hành động đó, anh phát hiện Lãnh Ninh vẫn đang nhìn mình chằm chằm.

Bây giờ đã trắng trợn như vậy rồi sao?

"Cậu đang làm gì?" Địch Diệp hỏi.

"Vứt rác." Lãnh Ninh nói.

"Thùng rác ở bên phải." Nhìn lén tôi mà còn kiếm cớ à?

Lãnh Ninh vứt rác xong, quay đầu lại không để ý, đâm sầm vào ngực của người đàn ông.

Địch Diệp theo phản xạ đỡ lấy cánh tay của Lãnh Ninh. "Đang nghĩ gì vậy, thất thần rồi." Chắc chắn là bị vẻ đẹp trai của mình làm cho thần hôn điên đảo rồi! Cái sức hút chết tiệt này của mình!

Lãnh Ninh ngẩng đầu lên nhìn Địch Diệp, chỉ thấy ánh sáng ngược chiếu vào người đối phương, toàn bộ đường nét như đang phát sáng, cậu không nhìn rõ, hoặc có lẽ cậu không thể bình tâm lại để nhìn cho kỹ.

"Không nghĩ gì cả." Lãnh Ninh rút tay mình ra.

Tay Địch Diệp trống rỗng, lòng bàn tay còn lưu luyến xoa xoa. "Cậu tìm chỗ ngồi đi, tôi đi nói chuyện với anh em một chút."

"Ừm."

Cho đến khi Địch Diệp rời đi, cuối cùng Lãnh Ninh mới khôi phục lại nhịp tim bình thường.

**

Địch Diệp gọi mọi người vào phòng họp nhỏ, tóm tắt lại những thông tin đã điều tra được về Ngô Cương.

Đường dây của Ngô Cương phải được điều tra đến cùng, nếu như có thể, anh sẽ tự mình đi một chuyến đến nước A, làm việc với cảnh sát nước A để tìm hiểu sâu hơn về động tĩnh của Phương Vĩ Cường tại đó.

"Ngô Cương đã kết hôn hai lần ở nước A, người vợ trước của hắn chết trong một vụ tai nạn xe hơi, sáu năm trước, hắn kết hôn với Shirakawa Ikuko, sau khi kết hôn, Shirakawa Ikuko đã nhiều lần báo cảnh sát, nói Ngô Cương bạo hành cô ấy.

Một năm trước, Ngô Cương vì ngoại tình mà cãi nhau với Shirakawa Ikuko, Shirakawa Ikuko đã đề nghị ly hôn nhưng Ngô Cương không đồng ý, đến giờ hai người vẫn chưa ly hôn.

"500.000 tiền mặt trong vali đi đâu rồi?"

Mọi người rơi vào trầm tư.

Hà Lạc nói: "Chúng tôi đã lục soát khi đến khách sạn, không tìm thấy tiền mặt."

"Tài khoản của hắn cũng không có động thái gửi hay rút tiền." Thư Thư bổ sung.

"500.000 tiền mặt mà Shirakawa Ikuko mang đi trước khi biến mất vẫn chưa được tìm thấy, Phương Vĩ Cường cũng không phải là người thiếu tiền như vậy." Tạ Trường Hoành phân tích.

"Có khả năng nào, đây là một vụ bắt cóc có chủ ý không?" Địch Diệp trầm ngâm nói.

"Lão đại, ý của anh là, Ngô Cương và Phương Vĩ Cường đã bắt tay nhau để bắt cóc Shirakawa Ikuko?"

"Hắn vội vàng đến cục cảnh sát để báo án, hẳn là muốn cảnh sát lập án càng sớm càng tốt, chính vì lập án, chúng ta mới phát hiện ra Phương Vĩ Cường." Địch Diệp phân tích.

Chóp mũi Thư Thư đột nhiên có chút cay cay. "Nếu đúng như vậy, Shirakawa Ikuko thật đáng thương!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!