Chương 39: (Vô Đề)

Lúc này, CPU của Địch Diệp đã bị tê liệt, rõ ràng anh đã bảo Trình Thụ tìm người trong hệ thống cảnh sát, ai mà biết cuối cùng người đi lại là Lãnh Ninh cơ chứ!

Lần này đúng là hiểu lầm lớn rồi!

Địch Diệp quay đầu nhìn Lãnh Ninh, mắt thấy đối phương vẫn bình thường, hoàn toàn không thể nhìn ra điều gì bất thường từ vẻ mặt.

Hay là, chỉ đơn giản là không muốn về nhà với mình?

Địch Diệp lau mặt. "Chuyện này không phải như cậu nghĩ đâu, giữa chừng xảy ra một chút vấn đề, tôi cũng không ngờ cậu lại được đưa đến…"

"Tôi đã nói rồi, anh không cần giải thích, chỉ cần cho tôi xuống xe là được."

"Chẳng lẽ cậu không muốn ở cùng với tôi à?"

Địch Diệp hỏi xong câu này, trong lòng đột nhiên có chút bất an.

Lãnh Ninh không trả lời ngay, một lúc sau mới nói. "Anh có thuốc lá không?"

"Có, trong hộp đựng đồ."

Lãnh Ninh tìm thấy nửa bao thuốc lá trong hộp, rút ra một điếu kẹp giữa các ngón tay và châm lửa, chiếc bật lửa chống gió phát ra tiếng kêu giòn giã.

Địch Diệp liếc nhìn Lãnh Ninh, ngón tay của Lãnh Ninh rất dài, ngay cả khi quấn băng gạc cũng không ảnh hưởng đến vẻ thanh lịch khi kẹp thuốc lá của cậu, ngược lại còn tăng thêm vài phần sức hút gợi dục mà bình thường không có.

"Anh nên sống một cuộc sống bình thường." Lãnh Ninh nói.

Địch Diệp suy nghĩ kỹ ý nghĩa trong câu nói này của đối phương. "Tôi không bình thường ở chỗ nào?"

Lãnh Ninh nhìn anh, từ từ nhả khói. "Tôi vẫn nói câu đó, đừng lãng phí quá nhiều thời gian vào tôi."

Địch Diệp đột nhiên muốn cười. "Lại muốn tôi đi theo đuổi Trương Tiểu Mạn à?"

"Theo đuổi ai là quyền tự do của anh." Lãnh Ninh quay đầu về phía cửa sổ xe. "Tôi không có quyền can thiệp."

"Vì cậu đã nghĩ như vậy…"

Địch Diệp lấy điện thoại ra, gọi thẳng cho Tô Oánh Oánh.

"Alo, gửi số điện thoại của cô gái xem mắt cho con."

"Con trai bảo bối của mẹ, cuối cùng con cũng thông suốt rồi, mẹ sẽ gửi cho con ngay…"

Địch Diệp không đợi Tô Oánh Oánh nói xong, trực tiếp cúp máy.

"Nghe thấy chưa? tôi có đối tượng xem mắt rồi!"

"Vậy thì chúc mừng."

Lãnh Ninh chỉ đáp lại câu này một cách hờ hững, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì nữa.

Cảnh vật hai bên không ngừng lùi lại phía sau, khói thuốc lá trong tay Lãnh Ninh bị gió cuốn bay ra ngoài cửa sổ, mái tóc bay loạn xạ trên trán cậu.

Địch Diệp cảm thấy như mình đã đấm một cú đấm mạnh vào một chiếc gối bông, sự tức giận không có chỗ để trút ra, chỉ có thể đạp ga thật mạnh.

"Anh lái như vậy dễ xảy ra chuyện đấy, lái chậm lại đi." Lãnh Ninh nhắc nhở anh.

Địch Diệp chỉ nhìn chằm chằm vào khúc cua phía trước. "Sợ gì chứ, cùng lắm thì tôi chôn cùng cậu."

Lãnh Ninh nhìn chằm chằm vào khúc cua đang thay đổi nhanh chóng phía trước, trong đầu đột nhiên lóe lên một vài hình ảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!