Chương 38: (Vô Đề)

"Không sao, con có thể có chuyện gì chứ, chỉ bị trầy xước một chút thôi!"

Giữa trưa, một chiếc xe cảnh sát đang chạy trên đường, Địch Diệp ngồi ở ghế sau, một tay cầm điện thoại.

"Mạng của con dai lắm! Đừng nghe lão Thang nói linh tinh!"

Địch Diệp vừa nói, vừa kẹp điện thoại giữa tai và vai, lấy một chai nước khoáng ra vặn nắp. "Chẳng phải định xây tòa nhà ở miếu Bảo Hoàng sao? Sao vẫn còn giữ lại mấy tòa đó? Không đủ tiền phá à?"

Tô Oánh Oánh vừa phê duyệt tài liệu vừa nói. "Sao thế, mấy cái tòa nhà nát đó chọc giận con à?"

"Muốn phá thì phá sớm đi, bây giờ chỗ đó là nơi ươm mầm tội phạm. Nếu một ngày nào đó xảy ra một vụ án mạng, giá đất của mẹ sẽ giảm đấy."

"Cái này thì đúng là con đã nhắc nhở mẹ đấy." Tô Oánh Oánh nói. "Mẹ sẽ bàn bạc với ba của con một chút, đưa vào danh sách càng sớm càng tốt."

Tô Oánh Oánh lại giả vờ nói chuyện vài câu xã giao, mới dám nói chuyện chính. "Đúng rồi, mẹ đã tìm cho con một đối tượng xem mắt rồi, ảnh đã gửi cho con rồi đấy. Cuối tuần dành chút thời gian đi gặp mặt đi."

"Ôi mẹ ơi, mẹ đừng lo nữa! Con trai mẹ trông giống người không tìm được đối tượng à? Người thích con xếp hàng từ đội cảnh sát hình sự đến trường cảnh sát rồi, mẹ rảnh rỗi lo cái này làm gì?"

"Vậy thì con dẫn ai đó về đi chứ! Gần 30 tuổi rồi, còn không nhanh lên, ngày nào cũng chỉ biết vẽ bánh cho mẹ!"

Bây giờ Tô Oánh Oánh không mong Địch Diệp có thể dẫn một cô gái về nữa, chỉ cần là con người là được.

"Ôi, đau đầu quá! Con phải đến bệnh viện đây, không nói nữa!"

"Ê, con đến bệnh viện làm…"

Địch Diệp dứt khoát cúp điện thoại của Tô Oánh Oánh.

Vừa cúp điện thoại, Tạ Trường Hoành ngồi ở ghế lái đã nói một câu. "Cậu cảm thấy Lãnh Ninh thế nào?"

Địch Diệp đang uống nước, đầu óc đột nhiên kẹt cứng một chút. "Thế nào là thế nào?"

"Cậu nhóc này nhìn đẹp trai thật đấy, thư sinh nho nhã!"

Địch Diệp uống một ngụm nước lớn, không nói gì.

"Con gái tôi nhỏ hơn cậu ấy hai tuổi, tôi thấy hai người rất hợp nhau."

Địch Diệp cau mày. "Sao hả? Anh còn muốn làm mai à?"

"Chủ yếu là con gái tôi thích người đẹp trai," Tạ Trường Hoành cười nói. "Trước đây tôi giới thiệu mấy người, nó đều không ưng ý. Tôi nghĩ, Lãnh Ninh chắc là kiểu mà nó thích!"

"Anh có ý gì?" Trong lòng Địch Diệp có một ngọn lửa vô cớ bùng lên.

"Ôi dào, chủ yếu là con gái tôi thích kiểu nhẹ nhàng. Lãnh Ninh thì không thể so với cậu được rồi!" Tạ Trường Hoành tưởng Địch Diệp đang ganh đua, lập tức tự biện minh. "Hơn nữa, chẳng phải là cậu không có ý định yêu đương à?"

"Ai nói tôi không có?"

"Vậy sao cậu không đi xem mắt?"

"Vừa gặp đã hỏi nhà, hỏi xe, hỏi tiền, cứ như cái biển hiệu quảng cáo vậy, có ý nghĩa gì không?"

"Những thứ này chẳng phải cậu đều có rồi à? Cậu lại không có thời gian để theo đuổi con gái, đi thẳng vào vấn đề chẳng phải nhanh hơn à?

Hồi đó tôi gặp chị dâu cậu là yêu từ cái nhìn đầu tiên, nếu tôi không nhắc đến số tiền bồi thường giải tỏa của nhà tôi, người ta đã chuyển sang đối tượng xem mắt tiếp theo rồi, còn đâu thèm quan tâm đến tôi?

Hơn nữa, những cô gái có điều kiện tốt, ai mà chả từng trải, cậu không thể hiện ra chút gì, người ta dựa vào đâu mà cân nhắc cậu?

Tôi nói thật, nếu gặp được người mình thích, phải thể hiện ra ưu điểm của mình, nếu không đợi người ta chạy mất rồi thì chỉ còn biết hối hận thôi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!