Chương 30: (Vô Đề)

Địch Diệp nhân lúc Đức Tử đang thất thần, túm lấy bả vai hắn, kéo người xuống khỏi bệ cửa sổ, ngay sau đó, Hà Lạc cũng xông vào, khống chế Đức Tử.

Trên tầng thượng vang lên tiếng la hét của Đức Tử, nhưng dưới lầu lại vang lên tiếng vỗ tay của quần chúng.

Lãnh Ninh đứng giữa hai loại âm thanh này, lỗ tai ù đi, cùng lúc đó, trong đầu cậu cũng xuất hiện một giọng nói khác…

— Ha ha ha, chắc chắn hắn không dám nhảy!

— Hắn chỉ giả vờ thôi, nghĩ rằng chúng ta sẽ thương hại hắn sao?

— Mày nhảy đi! Đồ con chó mới không dám nhảy!

— Đá cái thằng giả vờ kia xuống đi!

— Ha ha ha… thật đáng thương…

Địch Diệp khống chế được Đức Tử, giao thẳng cho Hà Lạc. "Đưa người về làm biên bản lời khai."

Anh vừa quay đầu lại, nhìn thấy Lãnh Ninh vẫn còn ngây ngốc ngồi trên bệ cửa sổ. "Cẩn thận đấy, đừng rơi xuống, đưa tay cho tôi!"

Tiếng ù tai vang lên đồng thời với một cảm xúc cực kỳ bất an, cùng với một vài hình ảnh lạ lẫm không liền mạch, điều này khiến Lãnh Ninh nhất thời không thể phân biệt được những hình ảnh đó là đã từng xảy ra hay là do tiềm thức tưởng tượng ra.

Lãnh Ninh không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Tiếng ù tai đã chiếm hết thính giác của cậu, cậu chỉ có thể đoán được bốn từ cuối cùng từ khẩu hình miệng của Địch Diệp — Đưa tay cho tôi.

Đầu óc cậu rất hỗn loạn, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra, ngay lập tức, cậu bị sức mạnh kinh ngạc của đối phương kéo lại, cơ thể áp vào một lồng ngực rắn chắc và nóng bỏng.

Khoảnh khắc đó, cả người cậu đều đờ đẫn.

"Trước đây sao không thấy cậu nói nhiều như vậy, cứ như đang đọc một bài văn nhỏ vậy, nếu giáo sư giảng bài đều như cậu, tôi còn ngủ gật làm gì nữa?"

Trong giọng nói của Địch Diệp, Lãnh Ninh dần dần lấy lại thính giác, sau đó lùi lại một bước. "Đừng nói nhảm."

Tay Địch Diệp rơi vào khoảng không, anh có chút không tự nhiên nhét tay vào túi, ánh mắt anh đảo qua Lãnh Ninh, đánh giá người trước mặt từ trên xuống dưới. "Áo của cậu bị sao đấy?"

Lãnh Ninh cúi đầu nhìn chiếc áo vừa bị xe đẩy nhỏ làm rách. "Ồ, vừa quệt một chút."

"Cái này gọi là quệt một chút à? Áo rách rồi, có bị thương ở đâu không?"

"Không."

Địch Diệp còn muốn nói: Kéo áo lên cho tôi xem.

Anh còn chưa nói ra, đột nhiên nhớ lại khoảnh khắc cái eo thon mà mình vô tình thoáng thấy vào đêm đó.

Thế là, câu nói đó bị anh nuốt ngược vào trong.

Lãnh Ninh phủi phủi bụi trên tay, định mò mẫm xuống lầu, phía sau đột nhiên lóe lên một tia sáng trắng, sau một cái chớp nhoáng, trên bầu trời vang lên tiếng sấm sét long trời lở đất.

Lãnh Ninh theo phản xạ ôm đầu.

"Còn sợ sấm sét nữa hà?" Địch Diệp trêu chọc. "Khí phách anh hùng khi trèo cửa sổ của cậu đâu rồi?"

Địch Diệp còn muốn trêu thêm vài câu, đột nhiên phát hiện Lãnh Ninh có gì đó không ổn. "Cậu sợ sấm sét thật đấy à?"

Lãnh Ninh ôm tai, bờ vai khẽ run rẩy.

Đúng khoảnh khắc tiếng sấm vang lên, trong đầu cậu đột nhiên nhảy ra cảnh một tòa nhà nổ tung!

Lúc này cậu từ từ lấy lại bình tĩnh, nhìn Địch Diệp, để xác nhận rằng bây giờ là thế giới thực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!