Chương 25: (Vô Đề)

Trong lúc đợi xe buýt, cánh cửa cuốn đang đóng chặt phía sau Lãnh Ninh đột nhiên mở ra, phát ra âm thanh ồn ào.

Cậu nhìn thoáng qua, phát hiện mở cửa chính là một tiệm bán giày.

Bà chủ bưng một chồng hộp giày ra cửa kính, rồi xếp từng đôi một.

Những đôi giày được trưng bày trong tủ kính đều là giày da nam, điều này khiến Lãnh Ninh chú ý đến.

Vì đôi giày ở hiện trường vụ án cũng là giày da, nên cậu đã để ý hơn một chút và đi về phía tiệm giày.

Bà chủ thấy có khách vào, vội vàng đứng dậy chào hỏi. "Cứ thoải mái xem và chọn, thích đôi nào có thể thử."

Lãnh Ninh cầm một đôi giày lên, bất ngờ phát hiện đôi giày này lại cùng một thương hiệu với đôi giày của hung thủ!

"Đây đều là mẫu mới về à?" Lãnh Ninh hỏi.

"Đương nhiên rồi! Đây đều là hàng mới về. Tôi đã đóng cửa mấy ngày để đi lấy hàng ở tỉnh khác, cậu xem này, tôi còn chưa bày xong đâu!"

Lãnh Ninh quét mắt nhìn những hộp giày rỗng chất đống trên sàn, trong lòng nảy ra một ý tưởng. "Cô có quen Tào Chân không?"

"Tào Chân à, có quen, con gái của Tào Phong ấy mà, nó thường đến trước cửa tiệm tôi bán bóng bay hydro, chúng tôi cũng hay nói chuyện với nhau."

"Cô ấy chết rồi, cô có biết không?"

"Chết rồi?!" Bà chủ giật mình. "Sao có thể! Mấy ngày trước chúng tôi còn nói chuyện với nhau, nó khỏe mạnh lắm mà!"

"Cô ấy bị người ta giết."

"Bị, bị giết?!"

Khi Lãnh Ninh nói câu này, cậu liên tục nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bà chủ, cậu thấy bà chủ đã sợ hãi, cả người ngây dại.

Lãnh Ninh thừa thắng xông lên. "Tào Chân có mua giày ở chỗ cô không?"

"Có, có mua…"

"Cô có nhớ là mẫu nào không?"

"Cậu hỏi cái này làm gì?" Bà chủ nhíu mày. "Đừng nói cậu là cảnh sát đấy nhé?"

"Cô đừng lo lắng." Lãnh Ninh nói. "Tôi chỉ tìm hiểu tình hình thôi, đừng có áp lực tâm lý."

Bà chủ đột nhiên trở nên thận trọng hơn. "Một thời gian trước nó có mua một đôi giày da nam ở chỗ tôi."

"Cô ấy có nói là mua tặng ai không?" Lãnh Ninh hỏi.

"Tặng bạn trai của nó, tôi nghe nói nó sắp kết hôn rồi."

"Bạn trai cô ấy tên là gì?"

"Hình như tên là A Văn? Họ gì thì tôi cũng không biết."

"Cô có thể mô tả hình dáng đôi giày đó không?"

"Để tôi nghĩ xem… Là giày da màu đen, kiểu dáng khá trẻ trung, mũi hơi nhọn."

"Cô ấy mua cỡ bao nhiêu?"

"Cái này thì tôi nhớ, cỡ 42, vì đây là giày lỗi mốt nên tôi đã bán rẻ cho nó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!