Trong phòng giám sát, mấy cảnh sát đều nhìn về phía Địch Diệp, muốn xác nhận độ tin cậy của lời khai.
Chỉ thấy Địch Diệp khẽ nhíu mày, sau đó đeo tai nghe vào.
Tạ Trường Hoành đang thất thần, giọng nói nghiêm túc và bình tĩnh của Địch Diệp đột nhiên vang lên trong tai nghe.
Địch Diệp: "Hỏi hắn, viên đạn mà Hồng Hạt b*n r* ở đâu?"
Trong phòng thẩm vấn, Chu Mao nghiêng người về phía trước, cố ý hạ thấp giọng. "Viên đạn đó tôi đã giấu đi rồi."
"Giấu ở đâu?" Tạ Trường Hoành tức giận hỏi.
Tên này lúc trước đó đâu có nói vậy! Sao đột nhiên lại thay đổi lời khai? Lời hắn ta nói rốt cuộc còn đáng tin không?
"Viên đạn này rất quan trọng với các anh à?" Chu Mao hỏi.
Tạ Trường Hoành thầm nghĩ trong lòng: Đương nhiên rồi, nếu viên đạn này giống với viên đạn trên người Chử Kiếm, có thể chứng minh phát súng vào tim Chử Kiếm là do Hồng Hạt bắn, toàn bộ chuỗi bằng chứng sẽ được khép lại, Hồng Hạt có không nhận cũng phải nhận.
Chu Mao cười một tiếng rồi nói. "Tôi nói rồi, có được giảm án không?"
"Có."
"Tôi giấu trong chậu hoa của chủ nhà rồi."
"Chậu nào, trồng hoa gì?" Tạ Trường Hoành lập tức truy hỏi.
"Chậu thứ hai bên tay phải, bên trong trồng một cây phát tài," Chu Mao nói xong, cảm thấy mình lại gần hơn một bước đến việc được giảm án, khóe miệng hắn ta nở một nụ cười không đúng lúc.
Khi Tạ Trường Hoành thẩm vấn Chu Mao, anh luôn có một cảm giác kỳ lạ, cứ như thể Chu Mao đã đoán trước được cảnh sát sẽ đi tìm viên đạn đó, cố ý chờ đợi bọn họ ở đây.
Chẳng lẽ hắn ta nhận ra đó là súng của cảnh sát?
Trong lúc suy nghĩ miên man, giọng của Địch Diệp lại một lần nữa vang lên trong tai nghe. "Hỏi hắn, làm sao biết Hồng Hạt sẽ quay lại tìm mình."
Tạ Trường Hoành: "Tại sao anh biết Hồng Hạt sẽ quay lại tìm mình?"
Chu Mao sững sờ một lúc, sau đó nói: "Trước khi tìm thấy thi thể của người đó, cô ta sẽ không giết tôi, nếu cô ta giết tôi, về đó không thể bàn giao nhiệm vụ được, hắn ta* không tìm thấy người, chắc chắn sẽ quay lại tìm tôi gây phiền phức."
(*Hắn ở đây là cấp trên giao nhiệm vụ cho Hồng Hạt ấy nhé)
Quai hàm của Địch Diệp căng lại. "Hỏi hắn, người đó rốt cuộc là ai?"
Tạ Trường Hoành: "Người mà các người tìm kiếm là ai?"
"Người đó tên gì tôi không biết, chỉ nghe người ta nhắc đến, hình như gọi là… U Minh Điệp?"
Chu Mao tiếp tục nói: "Những biệt danh tôi biết thường là hai chữ, như Hồng Hạt, Kiến Lửa, Hắc Xà… Cái biệt danh ba chữ này tôi chưa từng nghe bao giờ, cũng không biết có phải nghe nhầm hay không."
Tạ Trường Hoành nhíu chặt mày, lập tức truy hỏi. "Anh còn nghe thấy biệt danh nào nữa không?"
Chu Mao vội vàng lắc đầu. "Chỉ có thế thôi thưa cảnh sát, tôi thật sự không thể nhớ ra được nữa, các anh cứ kết án cho tôi đi!"
Địch Diệp giật tai nghe ra, thò tay vào túi quần lấy ra một bao thuốc lá.
Anh bực bội rút một điếu cho vào miệng, nhưng lại không thể châm lửa.
Chiếc bật lửa chắc là bị ngâm nước, hỏng rồi.
"Hà Lạc, cho tôi lửa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!