Chương 186: Ngoại truyện: Tranh tài 01

Nhiệt độ gần đây ở thành phố Long Xuyên khá cao, khiến Lãnh Ninh và Địch Diệp phải thay đổi kế hoạch đi chơi của mình.

Khó khăn lắm mới được nghỉ hai ngày, Địch Diệp không muốn ở nhà với Lãnh Ninh, nên nghĩ đến việc đưa người yêu đi chơi các hoạt động trong nhà.

Người bạn kinh doanh trường bắn tư nhân của Địch Diệp gần đây lại mở thêm bể bơi trong nhà, ông chủ liên tục gửi lời mời cho anh, nhưng anh đều từ chối vì không có thời gian.

Đúng lúc thời tiết nóng nực, Địch Diệp cảm thấy có thể đưa Lãnh Ninh đi trải nghiệm, tiện thể kiểm tra xem trình độ bơi lội của Lãnh Ninh có tiến bộ hay không.

Lãnh Ninh vốn dĩ không muốn đến đây, ở nhà đã có bể bơi rồi, không hiểu tại sao Địch Diệp lại nhất quyết muốn đưa cậu ra ngoài bơi, đến nơi cậu mới hiểu ra, những nơi cao cấp quả thực không giống.

Bước vào không ngửi thấy mùi nước khử trùng, mà là mùi tinh dầu thực vật thoang thoảng, ngẩng đầu là mái vòm bán trong suốt chống tia cực tím, cúi đầu là thác nước nhân tạo và ánh nước lấp lánh phản chiếu chùm ánh sáng LED, bên ngoài cửa sổ có cây xanh tươi tốt, có cảm giác như đang bơi ngoài trời, nhưng nhiệt độ và tia cực tím đều là tối ưu nhất.

Quan trọng nhất là, ở đây căn bản không có mấy người, mỗi đường bơi được ngăn cách bằng vách ngăn bơm hơi, tính riêng tư rất tốt, cậu rất thích.

Lãnh Ninh thay quần bơi xong bước ra từ phòng thay đồ, thấy Địch Diệp mặc một chiếc quần bơi hoa huệ màu neon nổi bật đứng bên ngoài khởi động, thân hình hoàn hảo thu hút ánh mắt của người khác.

Địch Diệp cho dù đứng ở đâu cũng là sự tồn tại nổi bật, không chỉ vì lợi thế về hình thể và ngoại hình, mà còn vì khí chất quét sạch ngàn quân trên người anh.

Một cô gái xinh đẹp với thân hình cực kỳ bốc lửa đi về phía Địch Diệp, cố gắng bắt chuyện.

Địch Diệp đang định nói mình đã có người yêu rồi, quay đầu lại đã thấy Lãnh Ninh mặc một chiếc quần bơi màu đen tuyền đi qua anh đến một đường bơi không có người, ngay lập tức có vài ánh mắt từ phía bên kia bể bơi đổ dồn về phía Lãnh Ninh.

Làn da Lãnh Ninh mịn màng, bờ vai thẳng, đường cong trôi chảy, da thịt phát ra ánh sáng lạnh như ngọc, vài vết sẹo trên cơ thể không hề đáng sợ, ngược lại còn toát lên một sức hút chết người.

Yết hầu Địch Diệp cuộn lên, vóc dáng này là của vợ anh!

Đường eo này, xương bướm này, đôi chân này…

Lãnh Ninh chỉ muốn âm thầm bơi của mình, tránh xa con công hoa hòe kia, cậu ngồi bên mép bể bơi, dùng ngón chân thử nhiệt độ nước.

Nước hơi lạnh, cậu lại rụt chân về.

"Có người đang nhìn em." Địch Diệp dán sát vào Lãnh Ninh ngồi xuống, vòng tay ôm lấy eo Lãnh Ninh, cố tình giữ tư thế mập mờ với Lãnh Ninh, tuyên bố chủ quyền của mình.

"Anh chắc chắn không phải đang nhìn mình chứ?" Lãnh Ninh nghiêng đầu ghé sát tai Địch Diệp nói.

"Không cho họ nhìn!"

Địch Diệp nói xong, trực tiếp kéo người ta xuống nước!

"Oào—!"

Một cột nước lớn bắn tung tóe bên mép bể.

Lãnh Ninh bị kéo xuống nước một cách không phòng bị, nước ngay lập tức nhấn chìm miệng, mũi và tai cậu, cậu theo bản năng nín thở quạt nước, vài giây sau ngoi lên khỏi mặt nước, trong mắt mang theo sự giận dữ, "Anh không cảm thấy rất ấu trĩ à?"

Địch Diệp nhìn mái tóc ướt sũng của Lãnh Ninh, liên tưởng đến một chú mèo con xù lông bị rơi xuống nước, không nhịn được muốn đưa tay ra v**t v* hai cái.

Lãnh Ninh "bộp" một tiếng đánh vào bàn tay đang đưa tới của anh, sau đó cơ thể đột ngột lặn xuống nước, ngay khi Địch Diệp còn chưa kịp phản ứng, cậu đột nhiên nắm lấy mắt cá chân đối phương dùng sức kéo xuống!

"Ưm…"

Miệng Địch Diệp vừa mở ra đã bị sặc một ngụm nước lớn, tinh thần hiếu thắng lập tức dâng lên.

Anh lặn xuống nước, kéo Lãnh Ninh cùng chìm xuống.

Lãnh Ninh không biết Địch Diệp muốn làm gì, khoảnh khắc bị kéo xuống, mọi thứ trên bờ đều trở nên hư ảo, dưới nước vậy mà lại bật nhạc.

Cùng với giai điệu của bài [Love Paradise] vang lên, cậu và Địch Diệp cùng chìm vào đáy nước trong vắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!