Chương 955: Mùa xuân của học sinh ưu tú (33)

Dinh thự nhà họ Tông rất lớn, người thực sự sống ở đây tính ra chỉ có một mình Tông lão.

Căn phòng rất lớn, bàn ăn cũng rất lớn, đồ ăn chuẩn bị cũng rất nhiều, các món ăn ngon được bày trí đẹp mắt, nhưng nổi bật nhất lại là món thịt kho tàu đặt ở vị trí trung tâm.

Người giúp việc vây quanh, Nhạc Giản không chút do dự ngồi cùng Tông Khuyết, Tông lão nhìn khoảng cách của hai người, lại nhìn chỗ ngồi của mình, xoa xoa chiếc nhẫn trên ngón tay rồi ngồi xuống: "Ăn cơm đi, cứ coi như ở nhà mình, đừng khách sáo."

Người trẻ tuổi, đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt mà.

"Vâng, cảm ơn ông nội." Nhạc Giản cười nói.

Y xưng hô vô cùng tự nhiên, Tông lão cầm đũa lên nói với người bên cạnh: "Cái đó."

Quản gia cầm khay lên, gắp một ít rau đặt trước mặt ông.

"Muốn ăn món nào thì nói với họ là được." Tông Khuyết nói với thanh niên bên cạnh.

"Bình thường hai người ăn cơm đều như thế này sao?" Nhạc Giản hạ giọng cười nói.

Mặc dù rất có phong thái, nhưng nhìn vào là thấy rất mệt.

"Bình thường không như thế này." Tông Khuyết cũng hạ giọng.

Nhạc Giản nở nụ cười nói: "Hiểu rồi."

Tông lão liếc nhìn sang đó, cuối cùng cũng nuốt lời định nói xuống, ra hiệu cho quản gia.

Người hầu phục vụ, bên Nhạc Giản ăn cũng không chậm, chỉ là bữa tối của Tông tiên sinh luôn ăn thanh đạm hơn một chút, bên y cũng vậy, nhưng đĩa thịt kho tàu đó lại vơi đi một nửa có thể thấy rõ bằng mắt thường.

"Thịt kho tàu." Tông Khuyết mở miệng nói.

Động tác Nhạc Giản khẽ dừng lại nhìn qua, người hầu gắp hai miếng thịt kho tàu mang đến, y nhìn Tông Khuyết nếm một miếng rồi nói: "Món này nguội rồi, dọn đi đi."

Người hầu trực tiếp bưng lên dọn đi, ánh mắt Tông lão cũng rời đi theo, nhìn cháu trai tiếp tục ăn cơm, ho nhẹ một tiếng nói: "Bông cải xanh."

Một bữa cơm kết thúc với sự hài lòng của cả hai bên, và khi bữa tối tương đối yên tĩnh này kết thúc, Tông lão lau miệng, đưa một chiếc thẻ đen cho quản gia, ra hiệu.

Quản gia gật đầu, tươi cười đưa chiếc thẻ đó đến trước mặt Nhạc Giản: "Nhạc tiên sinh."

"Một chút quà gặp mặt nho nhỏ." Tông lão nói, "Không cần khách sáo, nhận đi."

[Ồ, Nhạc Nhạc, một trăm cái chân muỗi!] 1314 dò xét.

"Cảm ơn ông nội." Nhạc Giản nhận lấy, cười nói.

"Ừm, nghỉ ngơi sớm đi." Tông lão cầm gậy chống đứng dậy.

"Ông nội, ông vừa ăn xong không thể nghỉ ngơi được." Tông Khuyết mở miệng nói, "Có muốn đánh cờ không?"

Thân hình Tông lão khựng lại, quay đầu nhìn về phía họ nói: "Nhạc Giản có biết chơi cờ không?"

"Biết một chút." Nhạc Giản cười nói.

"Cháu đến chơi với ông." Tông lão không chút do dự nói.

"Được thôi." Nhạc Giản nhìn Tông Khuyết một cái, cười nói, "Anh đi cùng em được không?"

Xem ra không chỉ Diệp Uyên là người vạn năm về nhì.

"Được." Tông Khuyết đáp.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!