[Nhạc Nhạc, cậu thật sự không muốn nghe phát sóng trực tiếp sao?] 1314 hỏi.
[Phải tin tưởng Tông tiên sinh.] Tay phải Nhạc Giản lật xem cuốn album ảnh trợ lý tìm đến, tay trái có chút không yên mà xoay một cây bút, cây bút trên tay y vô cùng nhẹ nhàng, xoay tròn những đường cong đẹp mắt.
[Ồ...] 1314 vốn cũng muốn tin ký chủ, nhưng một mình Nhạc Nhạc ở đây vẫn rất nguy hiểm, nhỡ bị người khác âm mưu tính toán, gặp nguy hiểm, nó sẽ mắc tội lớn.
Sau đó 1314 đã nghe thấy cuộc đối thoại vô cùng thẳng thắn của ký chủ.
Ký chủ lại muốn Nhạc Nhạc trải qua cảm giác khó chịu khi từ xa hoa trở về tiết kiệm!
Chuyện này mà để Nhạc Nhạc nghe thấy, quả thực là tiết tấu chia tay rồi.
Hệ thống khôi phục lại sự yên tĩnh, không còn lẩm bẩm một câu nào nữa.
Ánh mắt Nhạc Giản khẽ động, khi thấy người canh giữ trong phòng có chút dị động thì nhìn về phía trợ lý bên cạnh.
Đối phương ấn tai nghe nhận tin tức, vẻ mặt có một thoáng kinh ngạc, sau đó nhìn qua nói: "Nhạc tiên sinh, Tông lão muốn gặp riêng ngài một lát."
Nhạc Giản khẽ nhướng mày, cười nói: "Được."
Quả thực y không hề sợ hãi một chút nào, trợ lý gật đầu, gọi những người khác ra ngoài, sau đó bản thân đứng bên cạnh Nhạc Giản.
"Anh không ra ngoài sao?" Nhạc Giản nhìn người đang đứng bên cạnh, cười nói.
Trợ lý gật đầu nói: "Tôi là người ngoài."
Nếu là nói chuyện bình thường, anh ta có thể làm nền, nếu thiếu phu nhân bị bắt nạt, thì phải bảo vệ tốt thiếu phu nhân.
Trong mắt Nhạc Giản chứa ý cười: "Tôi nghĩ anh đứng ở đây, Tông lão sẽ càng tức giận hơn."
Tông Khuyết chưa chắc đã không lường trước được, chỉ là để y ở riêng với ông lão có thể chống đỡ nhà họ Tông mấy chục năm, có lẽ sẽ có chút không yên tâm.
Nhưng chính sự không yên tâm này, sẽ khiến ông lão kia cảm thấy ông ấy mới là người ngoài.
Chuyện này nên được coi là mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu.
Trợ lý nở nụ cười: "Ngài lo xa rồi."
Ngay cả khi Tông lão tức giận, hôm nay anh ta cũng phải đứng ở đây.
"Cậu ta không lo xa." Giọng nói có chút già nua nhưng mạnh mẽ truyền đến từ ngoài cửa.
Cánh cửa được quản gia tóc bạc mở ra, nhường đường, ông lão mặc Đường trang, cầm gậy chống đi vào.
Tóc ông đã lấm tấm hoa râm, lưng lại rất thẳng, khi đôi mắt đó nhìn tới, mang theo uy thế cực lớn.
"Tông lão." Trợ lý cúi đầu chào hỏi.
Nhạc Giản quay mắt nhìn, khép cuốn album lại đứng dậy cười nói: "Chào ngài."
Thanh niên đứng quay lưng về phía cửa sổ, thân hình cao ráo, dường như được ánh sáng phủ lên một lớp viền, chỉ khẽ cười một cái, liền như toát ra vẻ đẹp quyến rũ đến tận xương tủy, vô cùng đẹp mắt.
"Bảo vệ chặt chẽ như vậy, tôi còn có thể ăn cậu ta sao?" Tông lão nheo mắt lại, nhìn thanh niên đang cười mỉm, ánh mắt chuyển sang trợ lý, đi đến bên bàn rồi được đỡ ngồi xuống, "Ngồi đi."
"Vâng." Nhạc Giản ngồi xuống, nhìn về phía ông lão đối diện vẫn luôn đánh giá y mà không nói lời nào.
Không khí nhất thời có chút căng thẳng, ông lão khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái, nói: "Cậu muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời xa Tông Khuyết?"
Trong phòng nhất thời có chút tĩnh lặng, Nhạc Giản khẽ mím khóe môi hơi cong nói: "Tùy cháu ra giá sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!