Chương 952: Mùa xuân của học sinh ưu tú (30)

Nguyên nhân cụ thể của sự việc là sáng sớm y và Tông Khuyết cùng nhau đi xuống lầu, đã thấy một nhóm người mặc vest chỉnh tề cung kính đứng chờ trước cửa, người đứng đầu còn là một ông lão tóc bạc, cười ha ha nói với họ rằng Tông lão mời họ về một chuyến, sau đó họ lên xe.

Nhạc Giản khẽ liếc nhìn người đang ngồi thẳng lưng, không biểu lộ cảm xúc gì bên cạnh, ừm, Tông tiên sinh nhà y có vẻ không hề lo lắng.

[Nhạc Nhạc, đừng sợ, ký chủ chắc chắn đứng về phía cậu.] 1314 tiếp thêm tinh thần.

Không ai có thể chia cắt ký chủ và Nhạc Nhạc!

[Tôi không sợ, cậu nói xem nhà họ Tông có cho tôi một trăm triệu để tôi rời xa Tông Khuyết không?] Giọng điệu Nhạc Giản có chút hứng thú.

[Một trăm triệu ít quá đi.] 1314 bị số tiền làm cho choáng váng, nhỏ giọng lẩm bẩm, [Còn không bằng một chiếc xe ký chủ tặng cậu nữa.]

[Chân muỗi cũng là thịt mà.] Nhạc Giản cười nói.

[Chúng ta có thể tăng lên, muốn một trăm cái chân muỗi!]

[Ý kiến hay!] Nhạc Giản cười nói.

01: [...]

Sớm muộn gì cũng bị dạy hư.

Nhạc Giản thong dong nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt Tông Khuyết đặt trên người y, vốn định thu về thì thấy thanh niên quay đầu lại, vươn tay vùi vào lòng hắn, nói: "Em sợ quá."

Tông Khuyết: "..."

...

Đoàn xe chạy rất lâu, mãi đến khi mặt trời gần như lên đến đỉnh đầu mới đi vào một lâm viên, từ xa có thể thấy một tòa lâu đài sừng sững.

Vào lâm viên lại chạy rất lâu, tòa lâu đài từ từ lớn dần, Nhạc Giản chống cằm bên cửa sổ nhìn ra, khẽ nhướng mày.

Y vốn nghĩ trang viên Tông Khuyết tặng y đã rất lớn rồi, không ngờ nơi này còn lớn hơn, diện tích cơ bản không thể dùng từ rộng lớn để hình dung, cầu nhỏ nước chảy và hồ nước rõ ràng đều là cảnh thật.

Nếu dùng phi hành khí thì tất nhiên rất nhanh, nhưng dùng xe thì lại rất tốn thời gian.

"Thật ra lần sau chúng ta có thể đi máy bay về." Nhạc Giản nhìn bãi đáp trực thăng lướt ngang qua, nói.

"Không phải em không thích máy bay sao?" Tông Khuyết hỏi.

Nhạc Giản hơi nghi hoặc nhìn về phía hắn, suy nghĩ một chút rồi ghé sát lại cười nói: "Ý em là em không thích Hạng Lương lái trực thăng."

Tông Khuyết cũng nghĩ đến lúc đó, ấn l*n đ*nh đầu y nói: "Vậy lần sau tặng em máy bay."

Nhạc Giản hơi sững sờ, mắt y cong lên ngay lập tức: "Được."

Tông tiên sinh nhà họ còn tặng cả tinh hạm cấp vũ trụ, máy bay cỏn con là chuyện nhỏ.

Quản gia nhịn suốt quãng đường, nghe đến đây không nhịn được ho một tiếng, nói: "Thiếu gia, đến rồi."

Đoàn xe dừng lại, tòa lâu đài khổng lồ ngước nhìn vẫn vô cùng chấn động.

Thảm đỏ được trải ra, một hàng nam giúp việc mặc vest đứng đón, mỗi người đều cao ráo chân dài.

Tông Khuyết đưa tay nắm lấy tay thanh niên bên cạnh, Nhạc Giản bước theo, 1314 trực tiếp bật nhạc hôn lễ trong đầu y.

Thực tế là họ vừa mới bước vào cửa, mặc dù có vô số nữ giúp việc cúi chào, nhưng lại chia thành hai lối đi.

"Thiếu gia, Tông lão mời ngài đến thư phòng trước một chuyến." Quản gia cung kính nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!