Chương 6: Ai chẳng quyến luyến những dịu dàng (6)

Việc trao đổi vở ghi chép vẫn cứ tiếp diễn, khoản tiền đầu tư của Tông Khuyết cũng luôn không ngừng tăng trưởng, sự thật chứng minh tầm nhìn và vận may của hắn đều rất tốt, đầu tư ngắn hạn tuy rủi ro cao, lại có thể quay vòng vốn nhanh.

Lúc điểm thấp thì mua vào, đến khi điểm cao lại bán ra, ăn chênh lệch ở giữa.

[Ký chủ, không trả nợ trước à?] 1314 thấy hắn đầu tư gần sạch số tiền, bèn hỏi.

[Tiền lời giai đoạn này không tệ.] Tông Khuyết rời khỏi góc quán net, nói.

Việc đầu tư này không chỉ dựa vào tầm nhìn mà còn phải trông vào thời điểm, nhân lúc tiền lời không tệ thì nên tận dụng, tích lũy tiền vốn là mục tiêu trước mắt của hắn, một khi bỏ lỡ cơ hội, có khi hắn phải lao tâm tốn sức gấp mấy lần bây giờ.

Lúc ra khỏi tiệm net, sắc trời đã tối đen, Tông Khuyết chuyển tàu điện ngầm, lại ngồi xe buýt, đi dọc theo đường lớn hơn mười phút, mới rẽ vào một con ngõ nhỏ có vẻ cũ kỹ.

Gạch lát đường từng mới tinh nay đã vỡ vụn khá nhiều, thậm chí còn lồi lõm cát sỏi lầy lội nhưng không ai tu sửa, ngõ nhỏ rất sâu, đèn đường cũng không rọi vào được hết, chỉ khi có xe chạy vào mới có thể chiếu sáng đoạn đường phía trước.

Xe chạy vào sân trong, đèn xe tắt đi, Tông Khuyết giơ di động đã được mở đèn flash lên, bước thấp bước cao đi về phía trước, khi đi đến trước cánh cửa nằm sâu bên trong nhất, nghe thấy vài tiếng giày không ngừng ma sát với cát sỏi, nhìn thấy tàn thuốc lập lòe trong bóng đêm.

Đèn flash chuyển hướng, một người bước ra từ chỗ rẽ, một tay đút túi quần, một tay vô thức giơ lên che đi ánh đèn: "Mẹ nó đừng rọi nữa, sắp mù mắt bố mày rồi."

Người nọ nhuộm đầu vàng chóe, bên trên còn móc light vài màu khác, theo phía sau gã còn có vài thanh niên thoạt nhìn cũng lưu manh y hệt gã.

Ánh đèn flash rọi chếch đi, Tông Khuyết nhìn mấy người trước mặt từng thường xuyên đi quậy phá cùng nguyên thân, hỏi: "Chuyện gì?"

"Xem ra mày cũng không bị gì, ê, lần này tốn hết bao nhiêu tiền hả?" Tóc vàng ôm vai hắn, khó chịu nâng nâng bả vai, "Mày nói coi, mày cao như vậy làm gì, muốn thể hiện anh em thân thiết cũng thấy khó chịu nữa."

Tông Khuyết liếc nhìn cánh tay gã khoác lên vai mình, lại đưa mắt nhìn về phía gã hỏi: "Tới xem tôi chết chưa à?"

Tóc vàng đối diện ánh mắt hắn, đột nhiên siết chặt vai hắn nói: "Đừng nói khó nghe vậy chứ, tụi tao hỏi thăm hết rồi, gần đây mày toàn trọ ở trường, trong trường rất thuận buồm xuôi gió, mày còn đội nón như này là sao?"

"Sau đầu thủng một lỗ, may mấy mũi." Tông Khuyết nhìn thẳng gã nói, "Lúc tỉnh lại thì mấy thứ có giá trị trên người đều bị trộm đi cả."

"Vậy chắc chắn là đám học sinh làm!" Tóc vàng đối diện với ánh mắt âm u của hắn, cảm thấy tim có hơi phát lạnh, đưa tay rút lấy di động trong tay hắn, "Chiếc di động này của mày không tệ."

"Đồ mướn." Tông Khuyết siết chặt di động, nhìn gã nói: "Anh Lữ, từng nghe câu ông vua cũng thua thằng liều chưa?"

"Có ý gì?" Tóc vàng l**m môi hỏi.

"Chuyện hôm đó nếu tôi báo cảnh sát, anh cảm thấy anh sẽ thế nào?"

Trước đây lúc hắn ra ngoài chụp ảnh đều chọn cảnh ở vùng thôn quê, gặp phải mấy người không tuân theo phép tắc cũng rất bình thường, có thể dùng tiền giải quyết thì cũng không sao, nhưng gặp phải bọn rải đinh chặn đường, nhấn chân ga tông luôn cũng có.

Sau lưng đám người này không có thế lực gì, toàn đi vơ vét tiền ăn của học sinh, nhưng cũng khá khó chơi.

Bọn chúng tìm hắn xác nhận tình huống là chuyện tất nhiên, chỉ là nhanh hơn dự đoán một ít.

Mà đối với người như vậy, chỉ có thể càng ngang ngược hơn, mà không thể làm bạn, như vậy thì sau này mới yên ổn được chút.

"Đệch, cũng đâu phải tao đập đầu mày, báo cảnh sát thì cùng nhau vào tù thôi." Tóc vàng nhún vai nói.

"Vậy thì cùng vào tù đi." Tông Khuyết bình tĩnh nhìn gã nói, "Tôi trắng tay, cũng không muốn sống nữa, anh thì sao?"

Những lời này nương theo cơn gió lạnh ban đêm, thật sự có chút ớn lạnh, trong lòng những kẻ khác đều không yên.

"Mày dọa ai đấy?" Một người phía sau ném tàn thuốc nói, "Mày nghĩ tao sẽ bị dọa à?!"

"Đúng thế!" Một người khác phụ họa.

"Tới đây thử xem." Tông Khuyết tiện tay nhét di động vào túi áo, ánh tàn thuốc chưa tắt miễn cưỡng chiếu sáng khu vực này.

Tóc vàng vô thức đề phòng, lại bị cánh tay đột nhiên duỗi tới túm lấy cổ, trực tiếp đóng lên trên tường, cánh tay siết chặt cổ khiến gã không thể hô hấp, gã chỉ có thể liều mạng giãy giụa, cánh tay kia lại không hề nhúc nhích, làm gã giãy đến đỏ mặt tía tai: "Buông... ra...."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!