Chương 47: Quà Tặng Của Hải Thần (6)

Tông Khuyết nghe hệ thống lải nhải, nhưng trong đầu hắn lại nghĩ đến một truyền thuyết khác. Theo truyền thuyết, thiên thần thì xấu xí còn ác ma thì vô cùng xinh đẹp. Vì thiên thần chỉ cần phán xét, trong khi ác ma cần dùng sắc đẹp để mê hoặc con người, khiến họ tự nguyện giao kèo rồi sau đó bị ác quỷ nuốt chửng linh hồn.

"Nguyệt, đừng xuất hiện ở thế giới loài người." Tông Khuyết nhìn y rồi nói.

Cho dù có nhiều người không đành lòng sát hại sinh vật xinh đẹp như vậy nhưng thế giới luôn có mặt tối của nó. Sự phát triển của khoa học kỹ thuật cũng làm cho một nhóm người có năng lực săn giết người cá.

Cho dù tỷ lệ sinh của loài người giảm xuống thì họ vẫn là kẻ thống trị của thế giới này.

Đôi mắt của người cá mở to rõ rệt, đôi môi hơi cong lên, chiếc đuôi bạc nhô lên khỏi mặt nước và vỗ nhẹ: "Tại sao?"

"Một khi loài người phát hiện ra người cá, biển Nguyệt Quỳnh sẽ mất đi sự bình yên." Tông Khuyết nhìn y rồi nói.

"Nhưng ta cứu người, các ngươi vẫn chưa báo đáp ta." Nguyệt nhẹ nhàng chống tay, cười nói.

"Thế cậu muốn gì?" Tông Khuyết hỏi.

Ánh mắt của người cá khẽ chuyển động. Y chuẩn bị nắm lấy tay Tông Khuyết thì hắn lại giơ tay tránh đi: "Đổi sang cái khác đi."

Nhưng đôi lông mày dài kia lại hơi nhíu lại, trong mắt hiện lên một chút ấm ức, thân hình lui về phía sau, nước bắn tung tóe, một ánh sáng bạc lóe lên, bóng dáng y lập tức tan vào mặt nước.

Những con sóng nhẹ nhàng chuyển động theo gió, ánh trăng trải rộng trên mặt biển, hoàn toàn không thể nhìn thấy bất kỳ chuyển động nào dưới mặt nước..

Mọi thứ vừa xảy ra lúc nãy giống như chỉ là ảo giác.

[Ký chủ, cá đã lặn rồi.] 1314 thở dài: [Y đã thành tâm mời cậu như vậy, thật ra ký chủ có thể ra biển chơi, kết bạn với cá, như vậy mới có thể hoàn thành nhiệm vụ.]

[Người cá không thân thiện với loài người đến thế đâu.] Tông Khuyết đứng dậy nói.

Tuy hắn không muốn giống loài kỳ diệu như vậy bị sát hại nhưng cũng phải cẩn thận không để bị mê hoặc mà mất mạng.

Cái gì càng đẹp đẽ, càng ẩn sâu thì lại càng nguy hiểm, việc dã ngoại rừng cây hàng chục lần đã dạy cho hắn điều này.

[Nhưng y hoàn toàn có thể kéo cậu xuống nước một cách dễ dàng.] 1314 nói.

[Có lẽ do không có tính khiêu chiến.] Tông Khuyết bước xuống khỏi tảng đá, đi về phía viện nghiên cứu.

[Người cá xinh đẹp như vậy thì làm gì có ý xấu được. Y đã cứu cậu đó.] 1314 nói.

[Ừm.] Tông Khuyết không phản bác.

Ngoại trừ chuyện đa sầu đa cảm thì hệ thống còn dễ bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, giống như là loài người cảm thấy mèo không nguy hiểm nhưng lại quên mất rằng nó cùng họ với hổ.

Tông Khuyết sắp xếp lại những bức ảnh đã chụp, ăn một bữa tối đơn giản rồi ngồi bên cửa sổ ghi lại những gì mình thấy ngày hôm nay.

Cơ thể người cá biển sâu rất khỏe mạnh nên khả năng sinh sản của họ cực kỳ cao. Nếu muốn tăng tỷ lệ sinh sản thì không nhất thiết phải xuống tay với người cá.

Người cá xuất hiện trước. Tuy rằng họ sinh sống dưới đáy biển sâu nhưng chỉ số IQ của họ không khác gì con người cả.

Trong nhân tính của nhiều người luôn không muốn săn bắt những sinh vật thông minh và có lòng đồng cảm vì họ biết cảm giác đau đớn khi bị tổn thương, do đó họ có thể cảm nhận được nỗi đau của những sinh vật khác và trở nên nhân từ hơn.

Muốn tồn tại trong xã hội loài người thì cần phải quan sát đủ kiểu nhân tính, như vậy mới có thể để mình sống giống như người bình thường.

Ánh đèn bên cửa sổ vẫn sáng cho đến tận đêm khuya. Tiếng sóng biển rì rào nhẹ nhàng bên cạnh những tảng đá ven biển cũng kéo dài cho đến tận đêm khuya. Đôi mắt ẩn sau tảng đá nhìn chằm chằm vào đôi lông mày sâu thẳm và nghiêm túc của người bên cửa sổ hồi lâu, trong suốt cả quá trình 1314 vẫn im lặng.

Bởi vì nó phát hiện ký chủ hình như không thích mèo con lắm, à không phải, là người cá mới đúng.

Vậy là bọn họ không có sở thích chung rồi.....

Khi những tia nắng buổi sáng chiếu vào viện nghiên cứu, bên ngoài đã vang lên tiếng xe cộ và tiếng vật nặng rơi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!