Ba tháng đủ để Tông Khuyết hoàn toàn hiểu rõ thế giới này cùng tiến độ thí nghiệm hiện tại.
So với thiết bị trong phòng thí nghiệm Trung Ương thì phòng nghiên cứu khoa học ở biển Nguyệt Quỳnh càng giống đồ chơi của trẻ con hơn. Hắn hỏi: "Kinh phí mỗi năm là bao nhiêu?"
"Chỉ đủ chi phí ăn uống tại đây, bởi vì từ trước đến nay không có thành quả nghiên cứu nào." Sắc mặt của Lưu Siêu hơi ủ rũ: "Nhưng chúng ta khảo sát ở đây, ngay cả một sợi tóc của người cá cũng không tìm thấy."
Tông Khuyết nhìn bảng báo cáo kinh phí, lật từng trang từng trang..
Do tốc độ của người cá quá nhanh, đến mức mắt thường không có cách nào nhìn thấy một cách dễ dàng. Mà đội nghiên cứu khoa học chính quy lại không được phép sử dụng thiết bị rà quét trong khu vực biển Nguyệt Quỳnh.
"Tiến sĩ, chúng ta phải làm gì đây?" La Hâm ngẩng đầu nhìn hắn hỏi.
"Thay đổi phương hướng." Tông Khuyết khép báo cáo lại.
Đây không chỉ là vấn đề thiếu hụt kinh phí đơn thuần nữa, mà nơi này đã bị bỏ rơi. Chẳng phải mục đích cuối cùng của việc tìm kiếm người cá là để nâng cao tỷ lệ sinh sản của loài người à? Họ hoàn toàn có thể bỏ qua bước tìm kiếm người cá, nghiên cứu thẳng mục tiêu cuối cùng.
"Hả?" Nhóm thanh niên đồng loạt thắc mắc: "Phương hướng gì?"
"Ta cần mua những thiết bị thí nghiệm này." Tông Khuyết đưa ra danh sách và tiền tiết kiệm của mình: "Chúng ta sẽ nghiên cứu về sinh sản."
Đám người há hốc mồm. Lưu Siêu nhìn danh sách liệt kê, gần như theo phản xạ đứng nghiêm: "Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"
Những người trẻ tuổi vội vã rời đi, Tông Khuyết ngồi bên bờ biển, vừa lắng nghe tiếng sóng vỗ vừa xem tư liệu.
Học tập thì dễ, nhưng muốn đột phá sáng tạo lại rất khó, đặc biệt là khi nhắc đến vấn đề tuổi thọ, hắn cần phải dốc toàn bộ tâm sức.
Sóng biển vỗ vào nham thạch, từ xa vọng lại tiếng bước chân cùng với tiếng gọi của thanh niên: "Tiến sĩ, ăn cơm thôi."
"Tới đây." Tông Khuyết đứng dậy khỏi nham thạch, đi về phía viện nghiên cứu.
Sóng biển cuồn cuộn, thổi tung áo sơ mi của người đàn ông, ôm sát đường nét cơ bắp nhẵn mịn lại đẹp đẽ kia. Mái tóc đen khẽ tung bay, khuôn mặt tuấn tú cực kỳ cân đối nổi bật dưới ánh mặt trời. Đôi mắt sâu thẳm bình tĩnh như cất giấu cả bầu trời đêm, nhấc đôi chân dài bước đi. Cảnh tượng này đã phản chiếu lên mặt biển, bọt nước dập dờn lan ra.
1314 bỗng gào lên: [Wow wow wow! Người cá xinh đẹp! Người cá đẹp quá đi! Là người cá tuyệt đẹp! Người cá trong mơ của tôi!]
Tông Khuyết dừng bước, quay đầu nhìn về phía biển, nhưng chỉ thấy khung cảnh không hề thay đổi, không có bóng dáng của bất kỳ người cá nào.
Người cá lại xuất hiện là do sức mạnh của quy tắc thế giới ư?
Tông Khuyết trầm ngâm một lát, cũng không quay đầu lại bước vào viện nghiên cứu.
Bóng dáng cao lớn dần khuất xa, phía sau nham thạch trên biển chợt gợn lên chút bọt sóng. Một cánh tay trắng nõn thon dài gác lên nham thạch, trên cổ tay còn đeo vòng tay được làm từ vỏ sò và vàng, làm nổi bật làn da rắn rỏi đẹp đẽ, lấp lánh ánh sáng cực kỳ rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Dưới ánh nắng, đôi mắt trong veo kia hướng về phía bức tường trắng của viện nghiên cứu, khi nhìn thấy bóng người lướt qua khung cửa sổ đã khẽ thu lại. Đuôi cá vẫy nhẹ, thân hình giống như ảo giác chớp mắt đã biến mất dưới ánh mặt trời.
1314 gào thét rất lâu, đến khi im lặng, Tông Khuyết đã ngồi trước cửa sổ đọc tài liệu một hồi lâu.
[Xin lỗi, ký chủ, tôi ồn ào quá!] 1314 nói: [Nhưng mà người cá đó thật sự rất đẹp.]
[Ừm, cậu đã nói câu này năm mươi sáu lần rồi.] Tông Khuyết ngẩng đầu nhìn hoàng hôn bên ngoài cửa sổ đáp.
Con người luôn khao khát cái đẹp, yêu thích phong cảnh cùng sinh vật xinh đẹp. Tông Khuyết cũng không ngoại lệ, bằng không ở thế giới ban đầu, hắn đã chẳng vì muốn chụp được một bức ảnh ưng ý mà đến vùng sa mạc ấy, rồi bị chôn vùi dưới cát vàng.
Cái đẹp chưa trải qua sự trau chuốt mới thể hiện ra sự sắc sảo điêu luyện của thiên nhiên, mang dấu ấn năm tháng. Người cá trong truyền thuyết cũng mang vẻ đẹp tương tự như thế.
Đó là nét đẹp sinh mệnh vượt ra khỏi loài người. Tất nhiên Tông Khuyết hy vọng có thể nhìn thấy và lưu giữ lại. Nhưng sinh vật khiến người ta say mê này, tốt nhất mãi mãi đừng tiếp xúc với con người, cũng đừng trải qua gọt giũa mới có thể giữ được vẻ đẹp nguyên sơ.
So với việc gặp gỡ, hắn càng hy vọng đối phương đừng bao giờ xuất hiện.
Mà bãi biển này đã đủ đẹp lắm rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!