Chương 43: Quà Tặng Của Hải Thần (2)

Khi ánh nắng đầu tiên của buổi sớm rọi xuống, Tông Khuyết mang giày bata vào và rời khỏi ký túc xá. Mặt trời vừa xuyên qua ánh bình minh, chẳng hề nóng nực, hơi sương ẩm ướt mang tới sự mát lạnh hiếm thấy trong ngày hè.

Tông Khuyết đi vòng qua tuyến đường lúc trước, khi dừng trước tòa ký túc xá tối hôm qua thì cửa tòa nhà được mở ra từ bên trong.

Thiếu niên tắm mình trong ánh mặt trời đỏ rực, trong mắt mang theo ý cười. Cậu nhảy xuống bậc thang trong vài bước rồi chạy tới, khi đến gần hắn cũng không dừng lại. Cho đến khi cậu nhào vào lòng Tông Khuyết, được hắn ôm eo giữ lại mới cười nói: "Chào buổi sáng, bạn trai của em."

"Chào buổi sáng."

Hai bóng người nhẹ nhàng thân mật cùng rời đi, trên con đường rộng thênh thang được ánh sáng đỏ rực bao phủ có thêm hai bóng người đang chạy chậm rãi như mặt trời vừa lên.....

Chương trình học của Tông Khuyết phải học khá lâu nhưng thành tích của hắn lại cực kỳ xuất sắc. Luận văn mà hắn công bố trong khi còn học đại học được thảo luận sôi nổi trong giới y học, không những thế hắn còn hoàn thành toàn bộ học phần đại học trong vòng ba năm, được nhiều vị giáo sư đứng đầu ngành xem trọng. Sau đó hắn trở thành học trò cuối cùng của vị giáo sư đức cao vọng trọng từng có ý định không nhận học trò nữa, là nhân tài được chú trọng bồi dưỡng.

Được xem trọng là chuyện tốt, nhưng đồng thời việc học của Tông Khuyết cũng nặng hơn. Khi các dự án nghiên cứu lần lượt tiến hành, việc được giáo viên dẫn đi tham gia các buổi hội thảo cấp cao cũng trở thành chuyện thường ngày.

"Thầy đi ăn trước đi , em nghe điện thoại một lát ạ." Tông Khuyết chào hỏi giáo viên, rồi đi vào lối thoát hiểm ở bên cạnh để nhận cuộc gọi: "Alo Lâm Hành."

"Giờ này rồi mà vẫn bận à?" Giọng nói của Lâm Hành dịu dàng hơn xưa vài phần.

"Không bận, anh chuẩn bị đi ăn." Tông Khuyết nói.

"Em đang nghĩ là giờ này chắc cũng tới giờ ăn của anh rồi." Lâm Hành cười nói: "Đơn xin ký túc xá cho nghiên cứu sinh của anh đã được duyệt, là phòng đơn. Hai ngày nay em không bận làm thí nghiệm, anh muốn em chuyển chỗ ở giúp anh không?"

"Được, để anh nói với bạn cùng phòng." Tông Khuyết nói.

"Lần này khi nào anh sẽ về?" Lâm Hành hỏi.

"Năm ngày sau sẽ về." Tông Khuyết nói: "Em muốn quà gì không?"

"Nghe nói hải sản ở đó cũng ngon." Lâm Hành cười nói: "Em thèm rồi."

"Được rồi." Tông Khuyết nói.

"Bạn trai của em ơi, em giúp anh rồi, vậy anh chia cho em một phần ba tủ quần áo được không?"

" Lâm Hành cười nói.

"Một nửa luôn đó." Tông Khuyết nói.

Lâm Hành thật sự không kìm nén được ý cười bên môi: "Cảm ơn bạn trai của em, anh mau đi ăn đi, nghỉ ngơi cho tốt nhé."

"Ừm, em cũng thế nhé." Tông Khuyết cúp điện thoại, rời khỏi lối thoát hiểm.

Y học lâm sàng có không ít nhánh chuyên ngành, bên ngoài Tông Khuyết chủ yếu học về ngoại khoa. Nhưng y học là một ngành khoa học lớn, cơ thể con người là một cá thể hoàn chỉnh, các bộ phận cũng cần được hiểu rõ và chỉnh hợp để tích hợp vào hệ thống, vậy nên nội khoa cũng thuộc mảng nghiên cứu của chính hắn.

Đúng là y học do hệ thống truyền dạy đã đi trước thời đại, nhưng muốn học được thì bản thân cần phải hiểu rõ cặn kẽ, đồng thời tiến hành học hỏi và nghiên cứu sâu hơn dựa trên kiến thức căn bản này. Vì thế những thứ nó dạy chỉ thích hợp với trình độ kỹ thuật của thế giới này, chứ không quá tiên tiến đến mức khiến thế giới sụp đổ.

Dù sao đối với hệ thống mà nói, dường như ngay cả hồi phục sinh mệnh cũng chỉ là chức năng cơ bản nhất, đối với hắn ở hiện tại thì thế giới mà nó sống là nơi xa không thể với tới.

Khi buổi hội thảo kết thúc, hải sản mà Tông Khuyết chọn cũng đã được chất sẵn trong cốp xe cùng với hải sản mà các giáo sư khác mang về.

"Em mang cái này về cho cậu bạn nhỏ nhà em đúng không?" Giáo sư Lưu ngồi kế bên Tông Khuyết hỏi.

Ban đầu người của thế hệ trước hơi mâu thuẫn với mối quan hệ kiểu này, nhưng loại chuyện này không thể ngăn cản họ gặp Lâm Hành. Hai đứa nhỏ đều trong sáng, một lòng hướng về học tập, ban đầu thấy không quen nhưng có vẻ như dần dần cũng đành chấp nhận.

"Vâng, cậu ấy thích ăn món này." Tông Khuyết nói.

"Lần này về thì có thể về nhà nấu." Giáo sư Lưu cười nói: "Em không được phép nấu ăn trong ký túc xá của nghiên cứu sinh nhỉ."

"Chúng em thường tới một quán ăn, ở quán đó có thể mang đồ ăn tới cho chủ quán chế biến." Tông Khuyết nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!