Chương 41: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (41)

Phim kết thúc, đèn sáng lên, mọi người lần lượt rời đi. Lâm Hành cúi đầu ngồi im, Tông Khuyết cũng ngồi bên cạnh chờ cậu bình tĩnh lại.

Chỉ đến khi số người rời đi gần hết, nhân viên bắt đầu thúc giục thì Lâm Hành mới ngẩng khuôn mặt nóng bừng lên nhìn Tông Khuyết: "Gan anh cũng to thật, không sợ lỡ như màn hình bất ngờ sáng lên, bọn mình sẽ bị thấy trước mặt bao nhiêu người sao?"

"Anh có chừng mực." Tông Khuyết đứng dậy, kéo theo tay cậu: "Đi thôi, ra ngoài đã."

Lâm Hành nhìn sợi dây buộc nối liền hai người, cậu đứng dậy đi theo, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chừng mực cái gì chứ?"

"Máy chiếu bị hỏng, ít nhất phải mất hai phút để xử lý." Tông Khuyết đáp.

1314 gật đầu tỏ ý tán thành, hệ thống đánh giá không thể sai sót.

"Nếu mất điện thì sao?" Lâm Hành cùng hắn đi ra khỏi rạp chiếu, cố gắng hít sâu để trấn tĩnh khuôn mặt nóng bừng, tránh bị người khác nhìn ra manh mối.

"Rạp chiếu phim này có máy phát điện dự phòng." Tông Khuyết nói: "Đèn xanh ở lối đi vẫn sáng."

"Anh quan sát kỹ thật đó." Lâm Hành không biết mình nên thẹn thùng hay nên tức giận. Nhưng nhịp tim đang đập liên hồi đã mách bảo cậu rằng, sâu trong lòng cậu lại tràn ngập sự phấn khích và vui sướng.

Sau khi bộ phim kết thúc, giờ này bên ngoài cũng không còn nhiều người chờ đợi. Bọn họ phải xuống tầng bằng thang máy chuyên dụng của rạp thay vì đi qua trung tâm thương mại.

Khu vực thang máy khá đông, Lâm Hành đứng lại trên sân thượng, để gió đêm ấm áp thổi qua, hỏi: "Lát nữa về nhà à?"

Ăn cũng đã ăn, dạo phố cũng đã đi, phim cũng đã xem, chuyện vốn nghĩ sẽ không xảy ra cũng đã xảy ra, vậy mà cậu vẫn cảm thấy không nỡ xa nhau.

"Em còn chuyện gì cần làm không?" Tông Khuyết hỏi.

"Hết rồi." Lâm Hành khẽ thở dài: "Anh không muốn ở bên em thêm một lát à?"

"Bên ngoài có muỗi." Tông Khuyết giơ tay đập vào cằm cậu, nhìn con muỗi trong lòng bàn tay lập tức đi vào trong: "Anh đi rửa tay."

Lâm Hành lập tức đi theo, chẳng những không nói ra nỗi buồn mà ngược lại còn dở khóc dở cười. Cậu đi đến bồn rửa tay nhìn hắn: "Con muỗi này còn biết đi thang máy, truyền xuống từng tầng một cách chính xác ghê."

Tông Khuyết rút khăn giấy lau tay, nhìn sợi dây nối hai người: "Em muốn tháo ra không?"

"Xuống ga tàu điện rồi tháo sau cũng được." Lâm Hành nói.

"Được." Tông Khuyết buông tay, cùng cậu bước ra ngoài.

Lúc này, thang máy đã không còn ai, cửa lớn của trung tâm thương mại cũng đã đóng, nhưng không biết vì dịp lễ nào mà dọc theo đường về ga tàu, đèn trang trí vẫn quấn quanh cây, tỏa sáng rực rỡ.

Sợi dây buộc trên tay khẽ siết, kéo nhẹ tay hai người chạm vào nhau. Cả hai đều không nói gì, Lâm Hành cẩn thận chạm đầu ngón tay vào tay Tông Khuyết. Khi bị nắm lấy, cậu bật cười: "Tông Khuyết, về nhà rồi gọi điện nhé?"

"Đeo tai nghe lâu không tốt cho tai." Tông Khuyết đáp.

"Không nhất thiết phải nói chuyện đâu, anh cứ tắt mic rồi để bên gối là được." Lâm Hành cười.

Tông Khuyết có thể hiểu chuyện ban ngày luyện đàn thì gọi điện, nhưng ban đêm lúc ngủ thì hơi khó hiểu. Nếu tắt mic thì đến cả tiếng thở cũng chẳng nghe thấy: "Gần quá sẽ có bức xạ."

"Vậy để xa một chút." Lâm Hành đung đưa tay hắn, giọng nói mềm mại: "Gọi nhé?"

"Ừ." Tông Khuyết đáp.

Lâm Hành bật cười, nắm tay hắn tiếp tục đi về phía trước: "Mai đi mua máy tính với em nhé."

"Được." Tông Khuyết đáp.

"Lúc nhập học, chúng ta đi sớm vài ngày. Bố mẹ em muốn mua một căn hộ gần trường, họ bảo em đến đó xem trước, tiện làm quen với khu vực đó luôn. Anh đi với em nhé?" Lâm Hành nhìn hắn.

"Được." Tông Khuyết đáp: "Anh sẽ bàn lại với bà nội."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!