Chương 40: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (40)

Tông Khuyết cũng dọn dẹp đứng dậy chuẩn bị ra ngoài, nhưng bị bà cụ đang thu dọn nông cụ gọi lại: "Thằng Khuyết, bà vừa nghe thấy cháu nói muốn mua máy tính, đúng không?"

"Vâng, lên đại học cần sử dụng khá nhiều ạ." Tông Khuyết nói.

"Cháu chờ một lát." Bà cụ lau tay rồi đi vào nhà, lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm, nói: "Hồi đó cháu trả nợ giúp cha, chắc là trong tay không còn bao nhiêu tiền. Lên đại học rồi, muốn mua thì cứ mua loại tốt ấy."

"Không cần đâu, cháu có tiền mà." Tông Khuyết nói.

Hắn kinh doanh lâu như thế, tài sản trong tay còn nhiều hơn cả số tiền được nhận từ học bổng.

Khoản nợ của cha Tông vốn dĩ phải do ông ta tự gánh vác, nhưng nếu không trả mà đám cho vay kia biết được hắn có tiền học bổng, khó tránh khỏi việc đám người đó sẽ tới tận nhà kiếm chuyện. Nếu biết bọn họ có tiền cũng sẽ có kẻ để mắt tới, chi bằng trả hết một lần, cũng để người khác biết rằng bọn họ cũng chẳng khác gì ngày xưa.

Hiện tại không để lộ sự giàu sang là con đường yên ổn tốt nhất dành cho bọn họ.

"Cháu thì có bao nhiêu tiền chứ, lên đại học càng có nhiều thứ cần chi tiêu." Bà cụ nhét sổ tiết kiệm vào tay hắn: "Ngoại trừ mua máy tính, nghe nói tiền ăn hàng tháng cũng nhiều hơn so với hồi cấp ba. Nơi đó là thành phố lớn có biết bao người giàu, cũng phải mua mấy bộ quần áo, chúng ta không bằng người khác nhưng không thể để người ta xem thường mình."

Tông Khuyết nhận lấy sổ tiết kiệm rồi mở ra, nhìn thấy con số trong đó, khẽ nhướng mày: "Bà ơi, bà lấy đâu ra nhiều tiền vậy ạ?"

Con số trên đó không phải vài chục nghìn, mà là vài trăm nghìn.

Tông Khuyết hơi đổi suy nghĩ, bà cụ thở dài nói: "Cha cháu cho đấy, có khả năng nó không về nữa, nó bảo bà trả hết nợ rồi chuyển hộ tịch của con sang sổ hộ khẩu của bà."

"Nguồn tiền hợp pháp không ạ?" Tông Khuyết hỏi.

Rõ ràng là bà cụ hơi khó mở lời: "Nó ly hôn với mẹ cháu rồi, mẹ cháu tái hôn, nó cũng tới nhà người ta ở rể, nói với người ta rằng nó không có con. Thằng Khuyết à, nó không có lương tâm, không có triển vọng, lại không cần cháu, nhưng bà cần cháu."

"Vâng, cháu biết rồi." Tông Khuyết cất kỹ sổ tiết kiệm rồi nói: "Cháu đi trước ạ."

Vốn dĩ hắn vẫn còn đang nghĩ về lý do vì sao cha Tông không quay về sau khi trả hết nợ, giờ thì đã rõ.

Ở rể nhà người khác vốn không phải chuyện gì đáng xấu hổ, chỉ là vừa nói rằng không có con vừa mắc nợ, nhìn là biết ngay có âm mưu gì, không quay về cũng có nghĩa là ông ta đã bị người khác khống chế.

Mỗi người có số mệnh của riêng mình, chỉ cần không ảnh hưởng tới hắn thì cha mẹ trên danh nghĩa không liên quan gì đến hắn.

Bên ngoài oi bức nhưng bên trong trung tâm thương mại lại rất mát mẻ. Khi bước vào trong, Tông Khuyết để ý nhận ra có tiếng gió sau lưng, hắn đứng lại, ngay sau đó đã bị che mắt từ phía sau, giọng nói mang theo ý cười vang lên: "Đoán xem em là ai?"

"Lâm Hành." Tông Khuyết kéo cái tay xù lông kia xuống, nhìn người mặc bộ đồ con gấu sau lưng, nói: "Em tìm cái này ở đâu ra vậy?"

"Chúc mừng, anh trả lời đúng rồi, thưởng cho anh một bông hồng nhỏ." Người mặc đồ gấu bông đưa một bông hồng.

Tông Khuyết giơ tay nhận lấy, con gấu tháo cái đầu hóa trang xuống: "Không được rồi, nóng chết mất. Đợi em đi thay đồ nhé, em quay lại ngay."

Tóc của cậu bị đầu gấu làm cho hơi rối, trên trán còn có một lớp mồ hôi mỏng. Tông Khuyết chưa kịp lên tiếng, cậu đã lắc lư chạy tới chỗ có gấu bông tập trung ở đằng xa.

Tông Khuyết nhẹ nhàng vân vê bông hồng được gói kỹ trong tay, nhìn thiếu niên cởi bộ đồ gấu bông cồng kềnh ra, cười nói cảm ơn với người ở đó rồi mang theo ý cười chạy về hướng này.

Tóc của thiếu niên hơi vểnh lên, khi bước chân dừng lại cậu hơi thở hổn hển, nhưng ánh mắt lại lấp lánh dịu dàng: "Bất ngờ không?"

"Lần sau đừng dựa sát lưng anh." Tông Khuyết nói.

Có chút thắc mắc hiện trên mặt Lâm Hành, cậu lập tức phản ứng lại: "Đừng bảo là lúc nãy anh định làm một cú ném vai* nhé."

(*): Một kỹ thuật ném người khác qua vai trong võ Judo, nắm lấy hai tay của đối thủ (đang đứng sau lưng) rồi kéo ném đối thủ qua vai mình.

Tông Khuyết im lặng không nói gì.

Hai tay Lâm Hành đặt lên má hắn bóp hai cái, nói: "Anh nghe thấy giọng em nên mới không làm gì đúng không?"

"Ừm." Tông Khuyết trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!