Chương 4: Ai chẳng quyến luyến những dịu dàng (4)

Phòng học yên tĩnh trở lại, Tông Khuyết đè thấp vành nón lần nữa, che đi ánh đèn rồi nằm úp xuống bàn.

Không phải hắn không thích ứng với hoàn cảnh ồn ào, mà do bận suốt hai ngày, quả thật có hơi đau đầu và mệt mỏi, chỉ muốn ngủ. Vả lại tính tình nguyên thân đích thực không tốt lắm.

Ưu điểm là hắn có thể yên tĩnh nghỉ ngơi trong chốc lát, khuyết điểm là quan hệ với bạn học khó có thể làm dịu.

Thầy cô không đếm xỉa tới hắn vì nguyên thân còn từng đánh nhau với thầy giáo.

Tình huống như vậy khiến hắn gặp nhiều khó khăn trong trường học, nhưng đây cũng là một trong những thách thức mà người làm nhiệm vụ phải đối mặt.

Phòng học yên tĩnh hồi lâu, dù có chút tiếng ồn, âm thanh cũng được hạ thấp xuống, cho đến khi ngoài cửa truyền đến tiếng gót giày lộp cộp.

Cô giáo vừa vào cửa đã vô thức nhìn lên bục giảng, lúc bước lên bục mới cười nói: "Hôm nay các trò yên tĩnh thế nhỉ, sao vậy, biết đợt kiểm tra tháng lần này làm không tốt à?"

"Bọn em làm bài không tốt mà trông cô vui thế ạ?" Một nam sinh ngồi hàng ghế đầu cười nói.

"Đúng thế đúng thế."

Phòng học náo nhiệt hẳn lên, cô giáo cười đáp: "Làm bài cũng không tệ lắm, các bạn cán sự lớp lên phát bài kiểm tra nhé, tiết này chúng ta tranh thủ sửa bài kiểm tra một lần." Tiếng bàn ghế đan xen, vài bạn học phát bài ra, những bạn làm bài tốt thì không giấu được ý cười, làm không tốt lại không khỏi thở dài mấy hơi.

Nghe tiếng bước chân, Tông Khuyết ngồi thẳng dậy, nhìn cán sự lớp đang phát bài, trong mắt lộ vẻ trầm tư.

Liêu Ngôn, cán sự môn tiếng Anh, cha mẹ ly dị, cha cậu ta mắc nợ cờ bạc rất nhiều, cậu ta do một mình mẹ nuôi nấng.

Đều là kiểu gia đình xảy ra biến cố, gia cảnh bần hàn, nhưng thành tích học tập của cậu ta lại ưu tú hơn nhiều, gần như là người cạnh tranh vị trí đứng đầu trong lớp với Lâm Hành, cũng là nhân vật thụ chính trong tuyến thế giới ban đầu.

Nam sinh khá cao, chỉ là trông rất gầy, điều này cũng khiến chiếc quần đồng phục vốn đã rộng thùng thình kia càng trở nên rộng hơn. Ánh mắt cậu ta rất bình tĩnh, môi hơi mím, thoạt nhìn có hơi khó gần.

Liêu Ngôn cúi đầu nhìn tên, xoay bước, bài kiểm tra hạ xuống trước mặt Tông Khuyết. Lúc Tông Khuyết nhìn thấy điểm số bên trên thì trầm mặc thoáng chốc, tiện tay nhét luôn vào ngăn bàn.

28 điểm.

Bài kiểm tra tiếng Anh có điểm tối đa là 120, tức là ngay cả khi ném phiếu trả lời xuống đất giẫm một phát cũng không thấp điểm như thế này.

Liêu Ngôn liếc nhìn hắn một cái rồi xoay người đi phát bài tiếp, Tông Khuyết bình phẩm cái liếc mắt kia, từ trong đó nhìn ra vài phần chướng mắt và hờ hững.

Trường trung học số 1 là cơ sở giáo dục số một số hai trong thành phố, người ở vùng khác muốn thi vào cần đạt điểm cực cao.

Lúc học cấp hai, thành tích của nguyên thân xem như không tệ, cũng vì học ở trường cấp hai trực thuộc nên có thể vào thẳng trường này.

Chỉ là cũng trong kỳ nghỉ hè nhận được giấy báo trúng tuyển kia, trong nhà xảy ra biến cố, chỉ trong vài ngày, tính tình nguyên thân đã thay đổi hoàn toàn.

Học tại ngôi trường như vậy, cũng không thiếu thiên phú, nếu có thể nỗ lực, chưa chắc không thể thay đổi tương lai, Liêu Ngôn đã đi trên con đường như vậy. Cho dù từ năm này qua tháng nọ đều mặc đồng phục học sinh, ăn những bữa cơm rẻ nhất trong nhà ăn của trường, đôi khi thậm chí phải gặm màn thầu kẹp dưa muối thì cũng có thể đạt thành tích đứng đầu nhiều lần.

Theo tuyến thế giới, về sau, dựa vào thành tích ưu tú và vị trí cạnh tranh, Lưu Ngôn được tiến cử vào ngôi trường mà bao người mơ ước, thậm chí sau này còn trở thành một phiên dịch viên xuất sắc, cũng gặp được người làm bạn bên cậu ta cả đời.

Một người nỗ lực như vậy đoán chừng là có vài phần tiếc hận rèn sắt không thành thép, cũng không chỉ Lưu Ngôn, rất nhiều bạn học độ là cũng có chút ít khinh thường nguyên thân vì hắn chiếm lấy tài nguyên tốt như vậy nhưng lại tùy tiện lãng phí.

Tông Khuyết không phán xét việc nguyên thân đã làm, đường do mình chọn thì hậu quả tự mình gánh, nợ nần trong đó cũng được giao dịch từ thế giới căn nguyên bù lại, không liên quan tới hắn, chuyện hắn để để tâm là việc Lâm Hành bị bắt cóc ít nhiều có chút liên quan tới Liêu Ngôn.

Gia cảnh của Liêu Ngôn thật sự rất khó khăn, cho dù cha mẹ đã ly dị, đám đòi nợ không tìm được con nợ bèn tìm tới người nhà họ, mẹ cậu ta là công nhân, tiền lương mỗi tháng ngoại trừ dùng cho sinh hoạt của hai người, còn lại cơ bản đều đưa hết cho đám người đó, như vậy mới có thể miễn cưỡng duy trì cuộc sống yên ổn thường ngày.

Nhà trường sẽ căn cứ vào tình huống mà quan tâm, với tư cách là lớp trưởng, Lâm Hành cũng giúp đỡ rất nhiều, chỉ là những giúp đỡ như vậy cũng tương đối trí mạng.

Ngay cả trong thời kỳ hòa bình thịnh vượng thì cũng phải chú ý một câu tiền tài không lộ ra ngoài. Cuộc sống thường ngày của Lâm Hành cũng không xa xỉ, nhưng chi phí ăn mặc vẫn có thể thể hiện một ít chênh lệch, chỉ cần hỏi thăm chút là biết cha mẹ cậu làm kinh doanh, gia đình giàu có.

Mà đám người chung quanh mẹ con Liêu Ngôn đều là những kẻ trong mắt không có pháp luật, đây cũng là nguyên nhân mẹ con cậu ta không dám tùy tiện kiện lên trên, bởi vì cho dù thật sự thắng kiện, một kẻ vào tù, ai biết sau lưng bọn chúng còn có bao nhiêu người.

Liêu Ngôn tránh được, nhưng Lâm Hành lại vì vậy mà gặp họa, cho dù có cảnh sát cứu, hai chân vẫn tàn tật, thể xác và tinh thần cũng bị tổn thương nặng nề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!