Chương 39: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (39)

Người trong phòng đang bận rộn thu dọn đồ đạc. Tông Khuyết lướt ngón tay trên mặt đồng hồ. Đây là phần thưởng cho thành tích cuối kỳ vào mùa hè năm đó, nhưng e rằng tâm tư của thiếu niên còn bắt đầu trước cả thời điểm ấy.

Khi đó, hầu như toàn bộ suy nghĩ của hắn đều dồn vào chuyện điểm số và thi cử. Nếu lúc ấy cậu bày tỏ thì có lẽ bọn họ đã đường ai nấy đi ngay từ thời điểm đó.

Nhưng cậu đã kìm lại, giấu đi tâm tư của mình, nhẫn nhịn đến tận khi kỳ thi kết thúc.

"Em thu dọn xong rồi, chúng ta đi thôi." Lâm Hành đứng ở cửa gọi.

"Ừ." Tông Khuyết đứng dậy đáp.

"Em cầm thẻ phòng rồi." Lâm Hành vừa đổi giày vừa nói.

"Ừ." Tông Khuyết chú ý đến động tác của cậu khi thu dọn đồ đạc.

Lâm Hành dùng dụng cụ hỗ trợ xỏ giày vào, chân đạp xuống đất hai cái, nhìn người bên cạnh đang cúi xuống thay giày mà bật cười: "Em nghi là dù em nói gì anh cũng sẽ đồng ý thôi."

"Không đâu." Tông Khuyết đứng thẳng dậy, bình thản đáp.

Lâm Hành lặng lẽ nhìn khuôn mặt bình thản của hắn, rồi bất chợt cười một cái, vòng tay ôm lấy eo hắn, khẽ ngẩng đầu nói: "Vậy hôn một cái nhé."

"Ừ."

Nụ hôn nhẹ nhàng hạ xuống, Lâm Hành cảm thấy chẳng còn gì để mà không thỏa mãn nữa.....

Việc thay đổi ảnh đại diện không phải là điều mà nhiều người để ý, cho dù là cùng một phong cách nhưng nếu không đặt hai bức ảnh cạnh nhau mà chỉ nhìn lướt qua sẽ chẳng nhận ra điều gì bất thường.

Ngoại trừ một người.

Vương Dương: #Chụp màn hình #Chụp màn hình

Vương Dương: Anh Khuyết, cậu với Lâm Hành là sao đây? Sao avatar hai người trông cứ như ảnh đôi thế?

Vương Dương: Anh Khuyết à! Mau trả lời tin nhắn đi! Nghỉ rồi mà buổi tối cậu còn bận gì nữa vậy?

Điện thoại liên tục rung do tin nhắn không ngừng gửi tới. Tông Khuyết buông người trong lòng ra, đứng dậy cầm điện thoại nhắn lại hai chữ: Dậy rồi.

Thời gian hiển thị trên màn hình: 6 giờ sáng.

Vương Dương nhìn hai chữ trên màn hình điện thoại, chợt cảm thấy lông tơ dựng đứng: Anh Khuyết, anh không để chế độ im lặng à?

Tông Khuyết khẽ day trán. Nhà hàng cua kia làm cũng không tệ, Lâm Hành ăn rất ngon miệng nên bữa tối kéo dài lâu hơn bình thường, thành ra giờ ngủ cũng muộn hơn. Bị đánh thức lúc 6 giờ sáng quả thật chẳng dễ chịu gì.

"Ai vậy, sáng sớm mà làm ồn quá." Người nằm trên giường vươn mình vài cái, mắt mở hờ, chớp chớp nhìn hắn rồi theo bản năng ngồi dậy, dựa vào lòng Tông Khuyết ngáp dài: "Em còn chưa ngủ đủ mà."

"Lát nữa ngủ tiếp." Tông Khuyết nói.

Người ở đầu bên kia điện thoại đã bắt đầu đập đầu xuống đất.

Vương Dương: Xin lỗi, tôi tưởng cậu cũng để im lặng như Lâm Hành chứ!

6 giờ sáng, cuộc sống về đêm của cậu ta mới đi được một nửa chặng đường mà thôi.

Không ngờ có người đi du lịch mà không thức khuya, sinh hoạt vẫn đều đặn, quả nhiên thế giới của học sinh giỏi chẳng giống người bình thường chút nào.

Lâm Hành dụi mắt, lim dim nhìn màn hình điện thoại của hắn: "Vương Dương nhắn gì đấy? Có chuyện gì à?"

"Chuyện ảnh đại diện." Tông Khuyết đã quá quen với trạng thái ngái ngủ của cậu. Hắn nhìn tin nhắn vừa gửi tới, chậm rãi gõ chữ: Đúng như cậu nghĩ đấy.

Lâm Hành liếc nhìn tin nhắn hắn vừa gửi, nheo mắt cười một tiếng: "Anh nói thế này thì hôm nay cậu ta khỏi ngủ luôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!