Tiếng nước chảy lách tách. Khi Tông Khuyết rửa mặt xong bước ra, trong phòng chỉ còn lại ánh đèn nhỏ dưới giường. Người trên giường nằm nghiêng về phía cửa sổ, nếu không xem nhịp thở thì trông hệt như đã ngủ rồi.
Tư thế này rõ ràng là đang từ chối nói chuyện.
Tông Khuyết vòng qua bên kia giường, tắt đèn rồi kéo chăn đắp lại.
Đêm khuya yên tĩnh, kim đồng hồ nhích từng chút một. Trong phòng không còn nghe thấy bất kỳ tiếng động nào khác, Lâm Hành nắm chặt góc gối, khẽ trở mình nằm thẳng. Ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: "Có thể nói chuyện được chưa?"
"Anh chưa ngủ à?" Lâm Hành ngạc nhiên quay đầu hỏi.
"Nếu có vấn đề chưa giải quyết, sẽ cứ nghĩ mãi thôi." Tông Khuyết nói: "Sao em lại giận?"
Lâm Hành nằm ngửa nhìn trần nhà, đáp: "Em không giận anh."
Cậu phải nói thế nào đây? Rằng cậu chịu không nổi sự k*ch th*ch bất ngờ ấy, cảm thấy mất mặt ư? Nhưng rõ ràng là cậu chủ động muốn thử trước, Tông Khuyết chỉ dùng hành động để dập tắt ý nghĩ đó. Dù vậy, lời này làm sao có thể nói ra miệng được chứ?
"Thật không?" Tông Khuyết nghiêng người hỏi.
Lâm Hành khẽ đáp: "Ừm."
Hắn đang chờ cảm xúc của cậu bình ổn lại chứ không phải để mặc cậu cứ thế mà đi ngủ trước. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến sự bực bội trong lòng cậu dần tan biến.
"Vậy ngủ đi." Tông Khuyết hơi dịch lại gần, kéo thiếu niên vào lòng.
Nhiệt độ ban đêm ở đây thấp hơn ban ngày, không chỉ không cần bật điều hòa mà còn phải đắp thêm chăn.
Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang, Lâm Hành cảm thấy an tâm hơn một chút, nhỏ giọng nói: "Sau này anh đừng chạm vào yết hầu của em nữa."
Cậu thực sự không chịu nổi.
"Chính em đề nghị trước mà." Tông Khuyết nói.
"Nhưng em có chạm vào anh đâu." Lâm Hành trợn mắt nhìn hắn, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Em phát hiện ra anh thù dai thật đấy."
"Vì em quá hứng thú." Giọng điệu của Tông Khuyết rất bình thản: "Anh không trả thù, anh chỉ là muốn em dập tắt hứng thú đó ngay từ đầu mà thôi."
Lâm Hành: "... Anh không sợ em đợi anh ngủ rồi lén chạm vào sao?"
Tông Khuyết im lặng.
"Anh đang nghĩ đến chuyện ngủ riêng đấy à?" Lâm Hành hỏi.
"Nếu anh nói ra đáp án, em sẽ giận." Tông Khuyết đáp.
"Em còn tưởng anh sẽ trực tiếp đưa ra câu trả lời khẳng định cơ." Lâm Hành khá bất ngờ với câu trả lời này, có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng không đến mức nổi giận.
"Anh chưa từng yêu đương, nhưng không có nghĩa là anh không có đầu óc." Tông Khuyết nói.
"Em sẽ không chạm vào." Lâm Hành ôm chặt eo hắn, nhượng bộ nói: "Nói lén chạm vào chỉ là đùa thôi, đừng lo lắng nữa."
Người này đã nói rõ ràng ranh giới của mình, vậy thì không cần cố tình chạm vào giới hạn của hắn. Không chạm vào yết hầu thì cậu sẽ chạm vào những nơi khác.
"Ừ." Tông Khuyết đáp.
"Vậy sau này đừng nhắc đến chuyện ngủ riêng nữa, được không?" Lâm Hành khẽ hỏi. Hai người yêu nhau mà còn chủ động ngủ riêng, nghĩ thôi cậu cũng thấy buồn rồi.
Dù cha mẹ cậu đã sinh ra cậu nhưng trước giờ cũng chưa từng ngủ riêng.
"Được." Tông Khuyết nghe ra sự nghiêm túc trong giọng nói của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!