Mặc dù chỉ có một hai quán chuẩn vị nhưng đồ ăn ở phố ẩm thực địa phương phần lớn đều nhiều dầu mỡ và gia vị, ăn rất nhanh no.
"Nước chanh." Tông Khuyết đưa cho cậu một ly nước chanh vừa nhận được.
Lâm Hành nhận lấy, uống một ngụm để giải ngấy: "Đồ ăn ở đây đúng là không nên ăn nhiều."
"Chín giờ hơn rồi, em muốn về chưa?" Tông Khuyết nhìn đồng hồ hỏi.
"Về thôi." Lâm Hành bước đi bên cạnh hắn, cậu nhân lúc màn đêm dày đặc và dòng người tấp nập khẽ nắm lấy tay hắn.
Khi trở về khách sạn vẫn chưa có nhiều người quay lại, hai người không ăn quá nhiều, nhưng sau một vòng đi dạo trên phố, trên người đã ám đầy mùi đồ nướng.
Thang máy mở ra, cửa phòng gần ngay trước mắt, Lâm Hành siết chặt ngón tay, cậu đang suy nghĩ về kế hoạch cho buổi tối thì nghe thấy người bên cạnh hỏi: "Tối nay ngủ cùng nhau không?"
Sự hứng khởi cả ngày dần lắng xuống, suy nghĩ của Lâm Hành chợt quay về nụ hôn sau giấc ngủ trưa, nhịp thở dần nặng nề hơn.
"Anh sẽ không làm gì em đâu." Tông Khuyết nhìn ánh mắt biến đổi của cậu, nói.
Lâm Hành nhìn hắn, trước buổi trưa hôm nay cậu vẫn tin tưởng điều đó. Thế nhưng sau bữa trưa, điều cậu nghi ngờ không phải là sự tự chủ của Tông Khuyết mà là chính bản thân mình.
Giống như có một công tắc nào đó bị bật lên, cậu muốn gần gũi với hắn nhiều hơn nữa.
"Hoặc nếu em cảm thấy ngủ riêng tốt hơn cũng không sao..." Tông Khuyết thương lượng với cậu, hắn thế nào cũng được, có người bên cạnh hay không chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến giấc ngủ của hắn.
"Ngủ cùng đi, em mang hành lý qua đây luôn, nhớ chừa cho em nửa tủ quần áo." Lâm Hành nói.
"Được." Tông Khuyết đồng ý.
Dù nói vậy nhưng Lâm Hành vẫn về phòng mình tắm trước, sau đó mới kéo vali đến gõ cửa phòng Tông Khuyết.
Đèn trong phòng sáng rực, thời gian còn sớm lại vừa ăn xong chưa lâu, Lâm Hành ngồi trên ghế sô pha, mở laptop mà mình mang theo, truyền ảnh vào máy tính và điện thoại để chọn ra những tấm sẽ rửa và đăng lên mạng xã hội.
Tông Khuyết thì kiểm tra lại lịch trình và đặt báo thức cho ngày mai, sau đó cầm một cuốn sách ngồi xuống phía bên kia ghế sô pha.
Ảnh chụp rất nhiều, tấm nào cũng đẹp. Lâm Hành chọn lọc khá lâu, sau khi đăng ảnh lên mạng xong thì quay sang nhìn hắn, cậu gập laptop lại rồi tiến đến gần hỏi: "Anh đi chơi mà cũng mang sách theo à?"
"Ừm." Tông Khuyết khẽ đáp.
"Bây giờ ai cũng dùng trình duyệt điện tử để đọc sách rồi mà..." Lâm Hành ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn lướt qua nội dung sách thì bỗng nhiên khựng lại.
Bên trong không phải tiểu thuyết hay gì cả, mà là những hình ảnh giải phẫu cấu trúc sinh lý cực kỳ rõ ràng. Tên của các cơ quan thì cậu nhận ra nhưng nội dung cuốn sách này rõ ràng đã vượt quá kiến thức sinh học cấp ba, thậm chí còn liên quan đến lĩnh vực chuyên sâu.
Sau1314, Lâm Hành cũng bắt đầu nghi ngờ sự tích cực học tập của chính mình.
"Nhìn màn hình điện tử lâu hại mắt lắm." Tông Khuyết nói.
"Ừ, cũng đúng." Lâm Hành bắt đầu suy nghĩ xem có nên học trước kiến thức đại học không.
Thật ra kiến thức thi đấu đã vượt xa chương trình cấp ba, chuyên ngành quang điện mà cậu chọn cũng cần có giáo sư hướng dẫn hoặc tìm gia sư cũng là một phương án.
"Anh có thể hiểu hết à?" Lâm Hành hỏi.
"Hiểu, nhưng chỉ là lý thuyết còn lâm sàng thì phải thực hành trực tiếp." Tông Khuyết nói.
Đây là cuốn sách y học do hệ thống cung cấp, chỉ là nó được chuyển thành bản cứng, hắn cần tự mình nghiêm túc nghiên cứu, tự thực hành để nắm vững.
"Thao tác thực hành..." Lâm Hành cảm thấy làm việc này vào giữa đêm có chút đáng sợ.
Tông Khuyết ngước mắt nhìn cậu, giải thích: "Giải phẫu cần phải hiểu rõ cấu trúc cơ thể người..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!