Căn phòng hơi tối, hô hấp của người phía sau rất trầm, Lâm Hành cũng không biết mình đã bình tĩnh được bao lâu, mạch suy nghĩ dần yên lặng theo từng nhịp thở đều đặn.
Cậu nhẹ nhàng nhấc cánh tay đang vắt ngang hông lên, nâng người từ từ xoay trở lại, đổi hai tay với nhau, khi đối diện với người đang ngủ say thì nhẹ nhàng hạ tay xuống.
Tư thế gần như là ôm nhau này làm yết hầu Lâm Hành trượt nhẹ một cái, nhịp tim vốn đã bình ổn giờ đây lại đập kịch liệt.
Trong căn phòng vốn tối đen như mực nhưng đôi mắt cậu dường như đã thích ứng với bóng tối, khoảng cách gần như vậy đủ để cậu nhìn rõ đường nét khi ngủ của đối phương.
Hô hấp nhẹ nhàng giao thoa, Lâm Hành hơi nín thở, ngón tay chạm nhẹ một cái lên chóp mũi của hắn, đối phương không có phản ứng gì khiến cậu thở phào một hơi.
Yêu nhau là phải ôm nhau ngủ, cũng không biết hắn đọc được cái lý thuyết này ở đâu nữa.
Ngón tay của Lâm Hành trượt xuống dọc theo cánh mũi hắn, chạm lên môi. Môi dưới của Tông Khuyết đầy đặn hơn môi trên một chút, màu môi rất đỏ, dáng môi cũng rất đẹp. Chỉ là khi không nói chuyện, phần lớn mọi người đều sẽ chú ý tới đôi mắt của hắn, nó làm người ta cảm thấy hơi lạnh lùng, nhưng nếu chỉ nhìn vào đôi môi của hắn thôi...
Yết hầu của Lâm Hành hơi chuyển động, lẩm nhẩm đây là bạn trai mình, từ từ sát lại gần một chút.
Cậu vẫn tiếp tục động tác nhưng lại không phát hiện ra cánh tay vốn đặt trên eo mình khẽ động đậy, môi nhẹ nhàng chạm vào, Lâm Hành hít sâu một hơi từ từ lùi về sau, đôi mắt nhìn người đang yên tĩnh ngủ say, trên mặt mang theo hơi nóng tiếp tục kề sát lại.
Như vậy số lần họ hôn nhau đã vượt quá số đếm trên một bàn tay rồi.
Nhưng ngay khi môi sắp chạm vào, eo cậu bỗng bị ôm chặt. Lâm Hành vội vàng ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt không biết từ lúc nào đã mở ra của đối phương, nhất thời cậu không biết nên phản ứng thế nào.
Tông Khuyết nhìn vẻ luống cuống hiện lên trong mắt cùng gò má đỏ ửng của cậu, hỏi: "Em thích kiểu này à?"
Lâm Hành vô thức gật đầu, nhưng sau khi phản ứng lại thì lập tức lắc đầu, nghĩ một chốc thấy không đúng lại gật đầu: "Em..."
Cậu nên nói thích hay không thích đây?
Tông Khuyết hơi nhướng mày nghi hoặc hỏi: "Cái nào?"
"Thích." Lâm Hành hơi cam chịu nói, yêu đương với người này là không được vòng vo tam quốc, nếu không có thể hắn sẽ chẳng hiểu gì.
Tông Khuyết hơi cụp mắt, nhìn về phía môi cậu: "Hiểu rồi."
"Anh hiểu gì cơ?" Lâm Hành nhìn theo tầm mắt của hắn, trong khoảnh khắc đó tinh thần cũng trở nên căng thẳng, nhưng chớp mắt cậu đã bị hôn mất rồi.
Trong không gian tối om, hô hấp đan xen, chỉ có hai người đang ôm nhau là ấm áp và sống động, tiếng tim đập vang lên bên tai, Lâm Hành nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn, chủ động thăm dò để nụ hôn này thêm sâu hơn.
Rõ ràng người đang ôm cậu hơi khựng lại một chút, nhưng rồi cũng lập tức đáp lại.
Nụ hôn của thiếu niên vừa có thêm mấy phần nhiệt tình, lại vừa có thêm mấy phần kiềm chế của tuổi thanh xuân.
Khi đôi môi tách ra, trong căn phòng tối đen nhất thời chỉ còn tiếng thở đan xen, không quá nhịp nhàng, nhưng dường như đều có chút gấp gáp.
"Nè, hô hấp của anh rối loạn rồi kìa." Tiếng lẩm bẩm vang lên, Tông Khuyết biết hô hấp của mình quả thật đang rối loạn.
Hành động mà hắn không ghét đã khơi dậy sự xao động về mặt sinh lý, thậm chí trong một khoảnh khắc nào đó, sinh lý đã lấn át lý trí, đây là một trải nghiệm mới lạ.
"Bởi vì hôn môi là nguồn k*ch th*ch, vỏ não bị kích hoạt, vùng dưới đồi..." Tông Khuyết suy ngẫm về lý thuyết trong đó.
"Được rồi, cái này không cần giải thích đâu." Lâm Hành vươn tay che miệng hắn lại, tránh để bầu không khí tốt đẹp hiện tại bị phá hỏng hoàn toàn: "Lý thuyết thì em biết hết rồi, vậy em phải là nguồn k*ch th*ch của anh không?"
Tông Khuyết nhìn vào ánh mắt mong đợi của thiếu nhiên, nghĩ tới cảm xúc vừa rồi: "Có."
Trái tim Lâm Hành đập thình thịch, cậu duỗi tay ôm hắn: "Tông Khuyết, anh thích em rồi."
Bất kể là thích ở phương diện nào cũng đều là thích.
Tông Khuyết ôm lấy cậu, để thiếu niên có thể dựa vào gần hơn một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!