Mặt trời giữa tháng Bảy gay gắt vô cùng, trường học đang trong kỳ nghỉ hè, chỉ có học sinh lớp thi đấu còn ở lại trường. Hai người đi ngang qua cửa sổ, Lâm Hành nhìn những học sinh đang chăm chỉ học bài bên trong và nói: "Không biết hồi đó người khác nhìn chúng ta có giống vậy không nhỉ?"
"Giống." Tông Khuyết nói.
Họ chỉ là một trong vô số người bình thường, dù hắn có hệ thống đi nữa thì cũng vậy thôi. Cuộc đời hắn chẳng khác biệt quá nhiều so với người khác, sống như chính cuộc đời mình, cả đời này theo đuổi cũng chỉ là những tháng năm yên bình như bây giờ.
Các thủ tục chuyển trường đã được hoàn tất rất suôn sẻ, bây giờ họ chỉ cần đợi đến ngày khai giảng của trường đại học.
Lâm Hành bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, đứng dưới bóng cây nhìn về phía xa. Cây cối ở đây đã mọc rậm rạp hơn, trong khu vườn nhỏ, những dây leo phủ kín khắp nơi, dày đặc đến mức không nhìn rõ được vị trí của ký túc xá ở đâu nữa.
"Anh còn nhớ không? Chúng ta từng trao đổi đồ ở đây đấy." Lâm Hành dừng bước, nhìn xác định vị trí rồi cười nói.
Thiếu niên mặc áo sơ mi trắng và quần dài, ánh sáng mặt trời xuyên qua kẽ lá rơi trên hàng lông mày và đuôi tóc của cậu, cả người trong suốt như sắp phát sáng vậy.
Tông Khuyết trả lời: "Ừ."
Cùng một địa điểm, chỉ khác ở chỗ lúc đó là ban đêm, còn bây giờ là ban ngày.
Lâm Hành nhìn quanh một lượt, đưa tay ra rồi cười nói: "Bạn học, bây giờ trong khuôn viên trường không có ai, có muốn yêu trộm một chút không?"
Tông Khuyết: "... Em dùng từ không đúng rồi."
"Nhanh lên, bỏ qua lần này là không còn lần sau đâu đấy." Lâm Hành nhướng mày cười nói.
Tông Khuyết đưa tay nắm lấy tay cậu, hắn được thiếu niên đan chặt mười ngón tay, thì thầm lời yêu thương: "Tông Khuyết, em thích anh."
Tiếng ve kêu mùa hè ồn ào náo động, nhưng lời của thiếu niên lại vô cùng rõ ràng và trong trẻo, mãi mãi lưu lại trong tai hắn.....
Vào mùa hè, khắp nơi nóng ran, nhưng thành phố nơi máy bay hạ cánh lại khiến người ta cảm thấy ẩm ướt và mát mẻ.
"Con trai, những địa điểm mà các con đi chơi lần này đã được trợ lý của ba con sắp xếp, mọi chi phí sẽ do mẹ tài trợ, nhưng vẫn phải chú ý một số điểm..."
Lâm Hành vừa xuống máy bay đã nhận được điện thoại. Mẹ Lâm ở đầu bên kia gần như đọc theo sổ tay, Lâm Hành bất đắc dĩ nhắc bà: "Mẹ, mẹ đã nói đến lần thứ năm rồi đấy."
"Đây chẳng phải lo cho an toàn của con sao." Mẹ Lâm nói: ''Tất cả các biện pháp an toàn đều phải chú ý, nguy hiểm không chỉ đến từ con người, thiên nhiên cũng rất nguy hiểm."
"Vâng, con sẽ đọc kỹ những biện pháp an toàn mẹ đưa." Lâm Hành cười nói: ''Nhất định sẽ chú ý đến sự an toàn của bản thân."
Cậu vừa nói vừa bị Tông Khuyết nhẹ nhàng kéo tay, ánh mắt ngước lên, theo sức của đối phương bước sang phía bên kia: "Lối đi ở đằng kia à?"
"Đúng vậy." Tông Khuyết đáp.
"Còn nữa, con nít không được làm bậy." Mẹ Lâm nghe lỏm được một câu, nói: ''Tối ngủ một mình nhớ khóa cửa phòng cẩn thận."
"Mẹ, cái này mẹ có thể yên tâm." Lâm Hành nhìn Tông Khuyết đi bên cạnh cậu rồi nói.
Cậu nghi ngờ rằng dù có để Tông Khuyết nằm bên cạnh cậu thì đối phương cũng sẽ chẳng làm gì. Dù sao trước đây thời gian hai người ở riêng không ít, vậy mà số lần hôn nhau lại đếm trên đầu ngón tay.
Mẹ Lâm dặn thêm vài câu rồi cúp máy. Lâm Hành cất điện thoại, nắm tay Tông Khuyết.
Cậu nghĩ mẹ cậu nên lo cho Tông Khuyết thì hơn, bởi vì người này còn trong sáng hơn cậu nhiều.
Mọi phương tiện trong chuyến đi đã được sắp xếp sẵn từ trước, cảnh vật dọc đường đi rất đẹp. Chỉ là khi đến nơi thì lại là mỗi người một phòng với view hồ. Điều này khiến nhân viên làm thủ tục nhận phòng không khỏi nhìn thêm vài lần.
"Hai căn phòng nhìn có vẻ giống nhau, anh muốn chọn phòng nào?" Lâm Hành cầm thẻ phòng hỏi.
Tông Khuyết tùy tiện chọn một thẻ, mở cửa phòng tương ứng: "Nghỉ sớm đi."
"Ừ." Lâm Hành mở cửa phòng mình rồi bước vào, mẹ cậu đúng là nghĩ nhiều rồi, người này thực sự chẳng có chút tạp niệm nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!