Chân của Lâm Hành hồi phục rất nhanh, đến giữa tháng Sáu thì đã tháo bỏ hoàn toàn lớp thạch cao, việc đi lại không còn bị hạn chế như trước nữa, chỉ có điều kèm theo đó là đủ loại canh bổ dưỡng.
Những món như canh đậu hũ tôm, canh xương, canh sườn heo thì Lâm Hành vẫn có thể chấp nhận được. Nhưng lại còn có những món như canh xương hầm long nhãn, xương rồng hầm chim cút, thậm chí cả thịt gân hầm nấm tuyết. Sự kết hợp ngọt và mặn lẫn lộn khiến Lâm Hành chỉ cần nhìn thấy hộp cơm là đã biến sắc.
"Hôm nay là món gì vậy?" Lâm Hành ngồi trên giường, nhìn thấy Tông Khuyết mang canh bước vào, cậu vô thức ngả người ra sau.
"Canh sườn hầm hạt dẻ và rong biển." Tông Khuyết đặt hộp thức ăn lên bàn, mở ra và nhìn các nguyên liệu trong đó nói.
"Mỗi ngày tôi uống canh mà cảm giác như đang mở túi mù vậy." Lâm Hành miễn cưỡng cười nói: "Cuộc sống luôn luôn đầy bất ngờ rồi, có thể không uống không?"
Câu cuối cùng là quan trọng nhất.
"Không được." Tông Khuyết múc một bát canh đầy đủ các nguyên liệu và đưa đến cho cậu: "Món canh này có tác dụng làm ấm rất tốt cho cơ thể."
Lâm Hành hít một hơi thật sâu rồi nhận lấy bát canh, nhìn vào các nguyên liệu bên trong, chuẩn bị tâm lý rất lâu nhưng vẫn không thể đưa nó vào miệng. Cậu ngẩng đầu nhìn người đang cầm bát canh uống một cách bình thản, không hề thay đổi sắc mặt hỏi: "Cậu không thấy khó uống à?"
Người này cứ như không có vị giác vậy.
"Cũng ổn." Tông Khuyết trả lời.
Tuy mùi vị hơi kỳ lạ, nhưng vẫn trong phạm vi chấp nhận được.
Hắn uống hết trong ba ngụm, nhìn vẻ mặt như đi vào chỗ chết của thiếu niên rồi nói: "Uống xong có muốn ăn kẹo không?"
"Không cần, đây không phải là thuốc." Lâm Hành cố gắng giữ bát canh xa mình nhất có thể.
"Vậy cậu muốn thế nào?" Tông Khuyết hỏi.
Lâm Hành nhìn người đang nghiêm túc hỏi han, ngón cái khẽ miết quanh mép bát, nói: "Cậu có thể đút cho tôi không?"
Vừa dứt lời, trước khi Tông Khuyết kịp phản ứng, mặt cậu đã đỏ bừng: "Bỏ đi, tôi chỉ nói đùa thôi..."
Từ trước đến giờ cậu vẫn luôn rất tự lập, chuyện uống canh mà còn cần người khác đút thì hồi nhỏ đã không làm, vậy mà giờ đây ma xui quỷ khiến thế nào lại vô tình thốt ra câu này.
"Được thôi." Tông Khuyết đặt bát canh đã uống hết xuống, ngồi xuống cạnh giường nói.
Lâm Hành ngước mắt lên, nhìn thấy Tông Khuyết cầm bát canh, ngón tay hơi siết lại, khẽ nói: "Thật ra bình thường tôi không yếu đuối thế này đâu."
"Tôi biết." Tông Khuyết cầm thìa, múc một thìa canh rồi nhẹ nhàng đưa đến môi cậu.
Tuy hắn nghĩ thứ khó uống này cứ một hơi tu hết thì hơn, nhưng yêu cầu này với hắn cũng chẳng có ảnh hưởng gì lớn.
Lâm Hành há miệng, nuốt một ngụm canh mà chẳng nếm ra được mùi vị gì.
Tông Khuyết đút thì cậu uống, canh vào đến bụng, dường như cả cơ thể từ dạ dày trở đi đều ấm lên.
Mãi đến khi Tông Khuyết đứng dậy, Lâm Hành mới phản ứng lại: "Sao thế?"
"Còn muốn nữa không?" Tông Khuyết cầm bát canh đã đút hết hỏi.
"Không, không cần nữa." Lâm Hành lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn ra cửa sổ mới phát hiện mặt mình đã nóng bừng không ra hình dạng.
Người bên cạnh đang thu dọn hộp cơm trưa, ánh mắt Lâm Hành hầu như không dám nhìn sang. Có những chuyện thật sự làm rồi mới thấy hối hận, cảm thấy không giống như chuyện mình có thể làm ra, nhưng lại không hẳn là vô cùng hối hận.
Khóe môi cậu được lau nhẹ nhàng bằng khăn ướt. Khi Lâm Hành quay đầu lại, cậu chạm phải ánh mắt nghiêm túc và bình tĩnh của đối phương. Khoảnh khắc đó, trong lòng cậu dâng lên vài phần ấm áp, nếu sự bình tĩnh của người này bị phá vỡ thì sẽ thế nào nhỉ?
"Tông Khuyết." Lâm Hành gọi.
"Hả?" Tông Khuyết ngẩng đầu, vai cậu bị tay hắn nắm lấy. Thiếu niên tiến đến gần, môi hắn in lên cảm giác ấm áp mà mềm mại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!