Chương 33: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (33)

Việc tốt không ra khỏi cửa, việc xấu lan truyền ngàn dặm. Tông Khuyết đang ăn thì Vương Dương gọi điện đến. Nghe thấy giọng điệu hơi tức giận của đối phương, hắn hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Trong trường có người nói rằng trước đây cậu không tập trung vào học hành, trốn học bỏ tiết đủ cả, không xứng đáng được đề cử đi học, họ còn đề nghị hủy bỏ tư cách đề cử đi học của cậu." Vương Dương càng nói càng tức giận: "Đây chẳng phải là vì họ không chịu nổi khi thấy cậu tốt lên sao?"

Cậu ta không tức giận khi thành tích bị Tông Khuyết vượt qua, bởi vì cậu ta là người nói chuyện bằng thực lực. Còn những người này, thành tích không đuổi kịp lại bắt đầu quay sang bôi nhọ một cách vô cùng ác ý.

"Trường học xử lý thế nào?" Tông Khuyết rất bình tĩnh, liếc nhìn Lâm Hành đang có chút thắc mắc, đứng dậy ra ngoài cửa hỏi.

"Tôi cũng không biết, tôi chỉ sợ nó thật sự sẽ ảnh hưởng đến việc đề cử đi học của cậu." Vương Dương nói.

"Bọn họ cũng không hoàn toàn chỉ là vu khống." Tông Khuyết bình thản đáp.

Nguyên thân thật sự không phải là một học sinh toàn diện về cả phẩm hạnh lẫn học vấn. Dù hiện tại hắn không phải là nguyên thân nhưng giờ đây hắn phải chịu trách nhiệm cho những sai lầm mà nguyên thân đã gây ra, vì sai lầm là sai lầm và trong mắt người khác, hai người họ là một.

"Nhưng mà..." Vương Dương cảm thấy có chút bất bình.

"Không sao đâu." Tông Khuyết nói: "Nếu mất tư cách đề cử đi học, tôi vẫn còn kỳ thi tuyển sinh đại học."

Hắn có thể giành được giải nhất trong cuộc thi, vậy nên hắn cũng không sợ lãng phí thêm một năm nữa.

"Được, tôi tin cậu chắc chắn sẽ làm được." Giọng điệu của Vương Dương bình tĩnh lại một chút: "Đúng rồi, cậu có biết Lâm Hành gần đây đi đâu không? Có phải cậu ấy đi du lịch ở đâu không?"

"Gần đây cậu ấy có chút việc." Tông Khuyết nói: "Cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết."

"Khách sáo gì chứ, chúng ta là anh em mà, đương nhiên tôi ủng hộ cậu rồi." Vương Dương cười nói: "Để báo đáp, sau này cậu cho tôi mượn cái cúp huy chương vàng quốc gia sờ một chút để lấy may mắn từ học thần nhé."

"Được." Tông Khuyết trò chuyện cùng cậu ta thêm vài câu rồi cúp điện thoại, sau đó quay trở lại phòng bệnh.

"Xem ra lần này thật sự xảy ra chuyện rồi." Lâm Hành dựa lưng về phía sau, nhẹ giọng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Chuyện hồi lớp 10 có thể ảnh hưởng đến việc trúng tuyển thẳng lần này." Tông Khuyết nói.

Bàn tay Lâm Hành nắm chặt đôi đũa, đột nhiên cậu mất hết khẩu vị: "Đã xác nhận chưa?"

"Vẫn chưa." Tông Khuyết nói.

Nhưng nếu chuyện này bị đẩy đi quá xa, chắc chắn sẽ có ảnh hưởng, đây là điều rõ như ban ngày. Mà chuyện kiểu này chẳng liên quan gì đến Lâm Hành, cậu luôn là học sinh ưu tú, từ trước đến nay đều khiến cha mẹ và thầy cô yên tâm.

"Nếu thật sự không được, vẫn còn kỳ thi đại học." Lâm Hành cầm bát, hít một hơi thật sâu rồi cười nói: "Cậu đừng lo, dù cậu có phải đợi thêm một năm thì tôi cũng sẽ đợi cậu. Chương trình ở đại học chắc sẽ tự do hơn, tôi sẽ học cùng cậu, được không?"

Con người phải chịu trách nhiệm với những gì mình đã làm. Nếu điều đó thật sự xảy ra, việc tìm cách khác để cố gắng còn có ích hơn là oán trách số phận.

"Được." Tông Khuyết ngồi xuống bàn rồi nói: "Ăn cơm cho tử tế đi."

"Được." Lâm Hành cười nói.

[Chủ nhân, y học mà tôi cung cấp còn tiên tiến hơn nhiều so với y học của thế giới này. Nếu cậu thật sự không thể vào được cái trường gì đó, cũng không cần lo không học được y thuật giỏi đâu.] 1314 an ủi.

Dù việc chọn ngẫu nhiên một cơ thể cũng là để ký chủ thích nghi với đủ loại tình huống, nhưng lần này nó cứ thấy trong lòng áy náy thế nào ấy.

[Dù có đi hay không, những thứ do hệ thống cung cấp đều sẽ học được.] Tông Khuyết nói.

Thế nhưng điều hắn muốn thử là kết hợp những gì học được từ hệ thống với kiến thức của thế giới này để sử dụng một cách thông suốt.

[Ồ...] 1314 tự ti.

Ký chủ của nó đúng là chăm chỉ thật, so với ký chủ thì nó chỉ là một hệ thống phế vật nhỏ bé thôi.

Làn sóng tranh cãi ngày càng ầm ĩ, những tiếng phản đối và chỉ trích liên tục vang lên. Ngay cả những trường từng gọi điện chiêu sinh cho Tông Khuyết trước đây cũng biến mất tăm, tình hình dường như tồi tệ đến cực điểm, nhưng văn phòng nhà trường lại nhận được một lá cờ thêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!