Chương 32: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (32)

Tin tức về việc Lâm Hành bị thương không được tiết lộ ra ngoài, ngay cả trường học cũng phải nhờ đích thân cha Lâm xin nghỉ dài hạn. Trong bệnh viện, ngoại trừ cha, mẹ của Lâm Hành và dì giúp việc ra thì cũng không có ai khác làm phiền.

Những ngày đầu dưỡng thương cơ bản chỉ có thể nằm trên giường, ngay cả việc ngồi dậy nhiều một chút cũng không được khuyến khích. Lâm Hành nghĩ rằng lúc đầu sẽ rất buồn chán, nhưng thực tế trong cái rủi lại có cái may.

Hai bàn tay đan chặt vào nhau, Lâm Hành nằm trên giường nghiêng đầu nhìn người đang đặt quyển sách lên giường, chậm rãi đọc câu chuyện: "Đọc lâu như vậy rồi, uống chút nước đi."

Tông Khuyết buông trang sách xuống, rót nửa cốc nước ấm đưa cho cậu, nhưng Lâm Hành cười và từ chối: "Tôi bảo cậu uống nước, tôi không khát."

Do bị gãy xương và đang trong thời gian điều trị, phần chân tốt nhất cần phải cao hơn phần trên của cơ thể. Lâm Hành chỉ có thể ngồi dậy trong thời gian ngắn, nằm thì lại không tiện xem tivi hay điện thoại, rất hại mắt. Đọc truyện khi buồn chán đã trở thành thói quen thường ngày của hai người.

Mặc dù người đọc không quá nhiều cảm xúc nhưng giọng nói đã qua thời kỳ vỡ giọng, trong âm thanh bình tĩnh mang theo chút sức hút đặc trưng của hắn. Đôi khi nó khiến Lâm Hành khó tập trung vào nội dung chính của câu chuyện.

Tông Khuyết uống nước, nắm lấy bàn tay mà lúc nãy đã buông ra và nói: "Tôi đọc tiếp nhé."

Lâm Hành nhẹ nhàng cử động ngón tay rồi nói: "Chúng ta nói chuyện một chút đi."

Nói chuyện với người này thì không thể vòng vo được.

"Được." Tông Khuyết kẹp thẻ đánh dấu vào sách, gấp lại đặt vào ngăn kéo bên cạnh, nhìn thiếu niên nằm trên giường và nói: "Cậu nói đi."

Lâm Hành nghe thấy giọng điệu nghiêm túc như đang làm việc của Tông Khuyết, không nhịn được cười hỏi: "Cậu đang trò chuyện hay đang họp thế?"

Tông Khuyết hơi nghi hoặc: "Hả?"

"Không có gì, kết quả cuộc thi lần này của cậu hình như sẽ công bố trong mấy ngày tới." Lâm Hành nắm chặt tay hắn nói.

"Ừ." Tông Khuyết đáp lại.

"Căng thẳng không?" Lâm Hành hỏi.

"Không căng thẳng." Tông Khuyết cảm thấy khá tự tin về kết quả cuộc thi lần này.

Lâm Hành cẩn thận quan sát biểu cảm của hắn, cười nói: "Xem ra cậu thật sự không lo lắng, tôi cảm thấy không có chuyện gì xảy có thể làm cậu sợ hãi."

"Cậu căng thẳng lắm à?" Tông Khuyết hỏi.

"Đương nhiên là tôi không lo lắng về thành tích của mình rồi." Lâm Hành không thể không thừa nhận, cậu có chút lo lắng: "Tuy rằng tôi tin tưởng cậu nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện gì, chúng ta sẽ phải xa nhau một năm đấy."

"Thành tích sẽ không có chuyện ngoài ý muốn." Tông Khuyết nói.

"Được, tôi tin cậu." Lâm Hành khẽ dịch người một chút, hỏi: "Sinh nhật của cậu là khi nào?"

Tông Khuyết không hiểu sao cậu lại chuyển từ chủ đề này sang một chủ đề khác hoàn toàn không liên quan, nhưng hắn vẫn trả lời: "Ngày 5 tháng 1."

Đây là sinh nhật của nguyên chủ, cũng là sinh nhật của hắn, một sự trùng hợp kỳ lạ khi chúng cùng rơi vào ngày này.

"Năm sau là 18 tuổi, tức là c** nh* tuổi hơn tôi." Ánh mắt Lâm Hành ánh lên niềm vui: "Theo như trên mạng nói, cậu phải gọi anh là anh trai mới được."

"Năm nay 18 tuổi." Tông Khuyết sửa lại ảo tưởng của cậu.

Niềm vui trong mắt Lâm Hành đã giảm đi một nửa, cậu ngập ngừng nói: "Chắc không phải cậu cũng vừa khéo học theo hệ tiểu học 6 năm đấy chứ?"

Tông Khuyết đáp: "Đúng vậy."

Tuổi của học sinh lớp 11 vốn đã rất đa dạng, có người chỉ mới 15 tuổi, có người đã trưởng thành hơn một năm, chỉ là vấn đề về thời gian vào học và hệ thống giáo dục khác nhau mà thôi.

Lâm Hành hơi nheo mắt, trong mắt lại hiện lên ý cười: "Thực ra cũng không sao, tôi cũng có thể gọi cậu là anh trai."

"Ừ." Tông Khuyết cảm thấy việc xưng hô không phải là vấn đề gì lớn: "Em trai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!