Chương 31: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (31)

Ánh mắt Lâm Hành hơi dao động, vừa có chút tủi thân lại vừa có chút vui mừng: "Lúc đó cậu nói cậu không cần tình yêu, sau này cậu sẽ không yêu ai khác ư?"

"Không." Tông Khuyết nói.

"Tại sao?" Lâm Hành khó hiểu mà hỏi.

Rõ ràng là người đặc biệt, rõ ràng đối xử với cậu tốt như vậy, tại sao lại nói không phải là tình yêu?

Tông Khuyết trầm ngâm nói: "Tôi sẽ không có cảm giác như vậy đối với người khác."

Sự chiếm hữu trong tình yêu mà mọi người nói đến, là 'chỉ có thể là anh ấy thôi', là không muốn xa rời, là sự giao thoa giữa đau lòng và ngọt ngào, nhưng hắn lại không có, giống như trong trái tim mình thiếu mất thứ gì đó để cảm nhận được tình cảm đó, điều này chắc chắn sẽ khiến người khác thất vọng.

Lâm Hành ngẩn người, một lúc lâu sau mới nói: "Vậy lúc đó cậu nói là không tìm là sẽ mãi mãi không tìm."

"Đúng vậy, cậu nên trở lại giường rồi." Tông Khuyết đỡ cậu rồi nói.

"Vậy nếu tôi nói... Tôi không ." Lâm Hành không cử động, chỉ nhìn hắn rồi nhẹ nhàng nói: "Tôi không ngại việc cậu không có tình cảm đáp lại, như vậy cậu có thể ở bên tôi không?"

"Lâm Hành, con người sẽ luôn tham lam thêm một chút." Tông Khuyết nhìn cậu nói: "Lúc đầu sẽ sẵn lòng, có được một chút sẽ muốn có nhiều hơn, không có được sẽ dễ sinh ra oán giận, trách đối phương tại sao không phát triển theo cách mình tưởng tượng, cuối cùng không còn như lúc ban đầu."

Lời nói của hắn tỉnh táo và lý trí, trái tim Lâm Hành hơi trùng xuống, cậu thật sự sợ kết quả đó nhưng...

"Tông Khuyết, tôi sẽ không như vậy, cậu dám cược không?" Lâm Hành nhìn hắn nói: "Nếu cậu không sợ mất đi, sao không thử một lần?"

Tông Khuyết biết người thiếu niên trước mặt rất dũng cảm, nhưng hắn không phải sợ hãi mà chỉ là cảm thấy không cần thiết.

"Tông Khuyết, tôi mệt rồi, cậu bế tôi về đi." Lâm Hành không đợi hắn nói gì mà lập tức chuyển sang chủ đề khác.

Tông Khuyết cúi xuống, nhẹ nhàng bế cậu lên, mấy ngày ăn uống thanh đạm, trọng lượng của thiếu niên rõ ràng đã giảm đi rất nhiều.

Hắn cứ thế bước đi nhưng cánh tay của thiếu niên đã vòng qua cổ hắn, đây vốn dĩ là một cái ôm rất thân mật, vì hành động này mà khoảng cách giữa họ trở nên gần gũi hơn rất nhiều.

"Tông Khuyết." Giọng nói của thiếu niên vang lên bên tai, lông mày và mắt gần trong gang tấc, giống như đang nói mê, lại như đang tâm sự: "Hãy yêu tôi đi, thật sự không thiệt thòi đâu."

Lông mi của cậu như đang tụ lại ánh sáng và sự dịu dàng của bình minh, ánh nước lung linh nhưng lại khiến Tông Khuyết bất chợt nghĩ đến vệt nước rơi trên mu bàn tay kia.

Tông Khuyết đi đến bên giường, cúi người đặt cậu xuống, nhìn vào ánh mắt dần dần tắt lịm của cậu, mở miệng nói: "Thử một lần."

"Nếu như cậu không muốn thì..." Lâm Hành chưa nói xong thì lời nói nghẹn lại trong cổ họng, cậu gần như không thể tin nổi ngước mắt lên, kéo lấy vạt áo Tông Khuyết: "Cậu nói gì cơ? Lời đã nói ra rồi thì không thể thay đổi đâu đấy."

"Ừm, thử một lần, nếu như cậu thấy không thoải mái hoặc không hợp thì chúng ta chia tay, được không?" Tông Khuyết hỏi.

Sau những gì đã trải qua, có lẽ cậu sẽ dứt khoát từ bỏ.

"Cậu nói thế nghe có vẻ tệ quá." Lâm Hành siết chặt áo hắn, đôi mắt ánh lên giọt nước nhưng khóe miệng lại mang nụ cười: "Cậu rõ ràng biết tôi sẵn sàng mà."

Cậu không muốn ngay cả một cơ hội cũng không có mà đã bị tuyên bố thất bại hoàn toàn.

"Ừ, nằm xuống đi." Tông Khuyết nắm lấy cổ tay cậu rồi mở vạt áo của mình ra.

Lâm Hành có chút bất ngờ trước thái độ của hắn nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm xuống, nhìn hắn cẩn thận nâng chân mình đặt lên giá đỡ, ánh mắt không hề rời đi: "Tông Khuyết, cậu thật sự đồng ý yêu tôi rồi."

"Ừ." Tông Khuyết đắp chăn mỏng lên bụng cậu, ngồi bên giường và nói: "Cậu vừa hỏi rồi mà."

"Tôi chỉ muốn xác nhận lại thôi." Lâm Hành nhìn hắn: "Giờ tôi vẫn có cảm giác rất không chân thật."

Tông Khuyết không hiểu rõ lắm niềm vui của cậu: "Không khác gì trước đây đâu."

"Nhưng khác lắm chứ, yêu nhau sao có thể giống như bạn bè được." Lâm Hành nhìn hắn, trong lòng càng thêm hồi hộp về những hành động tiếp theo: "Đưa tay cho tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!