Hắn đi lấy thuốc giảm đau, lúc lên lại tiện thể mua bữa sáng, chỉ là bữa sáng được đặt trên bàn, còn thiếu niên trên giường thì lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Ăn sáng đi." Tông Khuyết nói.
"Tôi không muốn ăn." Lâm Hành hít một hơi thật sâu.
Một tuần không thể xuống giường, cũng có nghĩa là mọi việc từ ăn uống đến vệ sinh đều phải làm trên giường. Cậu muốn có thêm cơ hội tiếp xúc với Tông Khuyết nhưng liệu những tiếp xúc này có thật sự không khiến người ta cảm thấy xa cách hơn không?
"Cậu muốn ăn gì?" Tông Khuyết hỏi: "Mẹ cậu nói sẽ tìm một bác gái lo ba bữa ăn một ngày cho cậu."
"Không phải là vấn đề ăn gì, tôi..." Lâm Hành nhìn hắn, mặt hơi đỏ rồi lại nhìn về phía cửa sổ: "Cậu thật sự không hiểu sao?"
"Đây là điều mà bệnh nhân không thể tránh khỏi, cậu không cần cảm thấy gì cả." Tông Khuyết nói.
"Nhưng mà..." Lâm Hành nắm chặt tay lại.
"Ngay cả khi mời hộ lý cũng sẽ như vậy. Nếu cậu không thể chấp nhận thì có thể để hộ lý đến làm." Tông Khuyết đứng dậy nói.
Tuy nhiên, hắn vừa quay người đi thì tay hắn đã bị thiếu niên kéo lại. Người kia mặt đỏ bừng, khóe mắt như cũng phủ một lớp hồng thẹn thùng nói: "Không cần đâu."
Hộ lý mới là người lạ, việc chăm sóc và lau rửa, cậu càng không thể chấp nhận.
Lòng bàn tay cậu hơi ướt, Tông Khuyết luôn thấy cậu là người sáng sủa, dũng cảm hoặc là dịu dàng nhưng giờ đây, hình ảnh này thật hiếm hoi: "Có gì cần cứ nói với tôi."
"Được." Lâm Hành mặt vẫn đỏ ửng, khi Tông Khuyết vừa ngồi xuống, c** nh* giọng nói: "Tôi muốn đi vệ sinh..."
Giọng cậu rất nhẹ, nếu không nghe kỹ, gần như không thể nghe rõ.
"Ừ." Tông Khuyết lấy cái bô, đưa cho cậu rồi nâng người cậu dậy: "Cậu có thể dùng chăn che, tôi sẽ luôn vệ sinh sạch sẽ sau từng lần."
Tay của Lâm Hành run nhẹ, đỏ mặt nhìn người đang nâng đỡ lưng mình, quay đầu đi không dám nhìn vào ánh mắt hắn: "Cậu đừng nói gì cả."
"Ừ." Tông Khuyết nhìn về phía cửa.
Căn phòng bệnh rất yên tĩnh, cho dù có đắp chăn lên thì một số âm thanh vẫn rất khó che giấu.
Lâm Hành vốn còn do dự nhưng khi nhìn thấy chiếc khăn giấy đưa đến trước mắt, cậu bất đắc dĩ đưa bô cho Tông Khuyết.
Xong rồi, tất cả dũng khí đều tan biến hết.
Tông Khuyết đặt cậu xuống giường, mang bô vào nhà vệ sinh, rửa sạch rồi cất gọn, sau đó rửa tay, bưng chậu nhỏ ra, lấy nước rửa tay..
Lâm Hành cố gắng kiềm chế xung động muốn chui vào trong chăn, rửa tay xong rồi cầm khăn lau mặt, tựa vào gối mềm nhận lấy bữa sáng từ tay Tông Khuyết.
Dù sao thì cũng phải ăn, chỉ là so với trước đây, lượng thức ăn của Lâm Hành chẳng khác gì mấy con gà con mổ thóc.
"Không hợp khẩu vị à?" Tông Khuyết hỏi.
Lâm Hành nhìn hắn rồi nói: "Đừng hỏi."
Tông Khuyết đổi chủ đề: "Buổi trưa muốn ăn gì?"
"Không muốn ăn, mấy ngày này tôi có thể truyền nước glucose không?" Lâm Hành hỏi với vẻ mặt đầy hy vọng.
"Không được." Tông Khuyết từ chối thẳng thừng.
Lâm Hành im lặng nhìn hắn rồi nói: "Không phải là do sợ cậu ghét bỏ tôi sao."
"Không đâu." Tông Khuyết đáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!