Chương 3: Ai chẳng quyến luyến những dịu dàng (3)

Hơi thở giết chóc ở tổ chém giết nặng hơn tổ cứu vớt, có năng lực cứu vớt cũng có năng lực sát phạt, lực lượng như vậy tuyệt đối không phải hắn của bây giờ có thể chống lại.

Tông Khuyết không hỏi tổ chém giết phải làm gì mà hỏi trước khi hệ thống kịp phản ứng: [Cố gắng làm nhiệm vụ cũng cần có mục tiêu, mục tiêu của họ là hoàn thành một nhiệm vụ chỉ định riêng hay là tích lũy tinh tệ?]

1314 cẩn thận trả lời: [Tích lũy tinh tệ, lúc đánh giá mỗi thế giới nhiệm vụ cũng đã kết toán rõ ràng.]

[Được rồi, cảm ơn cậu.] Tông Khuyết nhìn lượng pin điện thoại, rút dây sạc ra rồi đứng dậy, nhìn về phía bóng người đang qua qua lại lại trong phòng bếp nói: "Tôi đi nhé."

Tiếng bước chân vội vã truyền đến, thanh niên ló người ra từ phòng bếp nói: "Sạc đầy pin rồi à? Tôi có nấu mì, cậu có muốn ăn một chút rồi hẵng đi không?"

Trên người cậu đeo tạp dề, tay còn cầm đũa, mắt mang ý mời chân thành mà không phải đang nói lời khách sáo giả tạo.

Đêm mưa như vậy quả thật không dễ tìm chỗ ăn, Tông Khuyết cắm điện thoại lại vào dây sạc rồi nói: "Cảm ơn cậu."

"Khách sáo gì chứ, xong ngay đây." Lâm Hành cười khẽ rồi trở lại phòng bếp.

Hai bát mì nóng hôi hổi, nước mì còn nổi chút váng dầu, bên trên là hai quả trứng chần, điểm xuyết chút hành lá, thoạt nhìn rất thích hợp làm bữa tối, chỉ là ăn vào thì có hơi nhạt.

Đũa trên tay Tông Khuyết hơi khựng lại rồi tiếp tục gắp ăn, chỉ là không có mùi vị gì thôi, vẫn lấp đầy bụng được.

Lâm Hành cởi tạp dề, nhìn người đối diện xì xụp ăn mì thì cũng thèm ăn, nhưng khi gắp mì cho vào miệng, cậu lại cau mày.

Bởi vì thật sự không ngon chút nào.

Vị nhạt phèo còn chưa tính, lại còn hơi bở, so với dì nấu, rõ ràng là chín quá.

Nhưng lãng phí thức ăn là đáng xấu hổ, Lâm Hành chấm chút nước mì nếm thử, sau đó đi vào phòng bếp cầm hộp gia vị ra nói: "Cậu muốn bỏ thêm muối không?"

Tông Khuyết dừng đũa, nhìn thoáng qua vẻ mặt hơi lộ nét lúng túng của thanh niên đối diện, đáp: "Không cần đâu, bị thương nên ăn nhạt chút cũng tốt."

"À, vậy thì tốt, thật ra tôi không hay nấu cơm cho lắm." Lâm Hành thêm muối và dầu mè vào bát mình, nếm thử mùi vị rồi lại thêm chút nước cốt gà, cuối cùng cũng có thể ăn được. Chỉ là nhìn bát mì bên kia gần như đã nhìn thấy đáy, cậu cảm thấy có chút khó tin.

Trừ lời đồn Tông Khuyết hay đánh nhau, thật ra cậu còn nghe thấy một lời đồn khác, đó là nhà Tông Khuyết không giàu, cha mẹ ly dị, trong nhà chỉ còn một người bà góa bụa.

Vậy nên hắn thường là người cuối cùng nộp học phí, chất liệu quần áo trên người hắn cũng không tốt, chỉ là ngoại hình hắn rất đẹp trai nên nhiều người vô thức bỏ qua điều này.

So với đánh nhau, tin đồn này càng giống vảy ngược của người trước mặt hơn, rất ít người đề cập tới.

Cơ mà có vẻ tính tình của hắn cũng không tệ hại như lời đồn.

Tông Khuyết ăn xong đứng dậy, bưng bát đũa lên, Lâm Hành theo bản năng nói: "Cậu để đấy tôi dọn cho."

"Được, vậy tôi đi trước." Tông Khuyết xoay người cầm theo di động, đi tới cửa mang giày vào.

Cảm giác ướt nhẹp trên chân quả thật không dễ chịu chút nào, cứ mang như thế cho đến khi giày khô thì chắc chắn sẽ có hại đến sức khỏe, Tông Khuyết ngẩng đầu nhìn người đang cầm cục sạc đi tới, hỏi: "Cậu có..."

"Giày của cậu ướt rồi, bằng không cậu mang giày của tôi trước đi?" Lâm Hành nhìn đôi giày lấm lem bùn đất của hắn nói.

Rõ ràng trong giày cũng ướt mem, mang đôi giày như vậy có khác gì chân trần lội bùn đâu, nghĩ thôi đã thấy khó chịu.

Tông Khuyết nuốt lời định nói vào bụng, đáp: "Được, cảm ơn cậu."

"Không có chi." Lâm Hành cảm thấy câu nói mình nghe được nhiều nhất đêm nay chính là cảm ơn, "Cục sạc này tôi cũng không thường dùng, cậu cầm về dùng trước đi, còn quần áo nữa, cậu muốn cầm về hay để tôi giặt rồi trả cậu?"

Trong nhà có máy giặt, tất cả đều là chuyện nhỏ không tốn sức gì.

Tông Khuyết yên lặng chốc lát rồi nói: "Vậy cậu giặt giúp tôi đi."

Mấy ngày này hắn không định về nhà, bị thương như vậy mà trở về chỉ sợ làm bà nội nguyên thân lo lắng ngủ không được, cứ muốn biết rõ ngọn nguồn, làm ầm ĩ đến trường học càng không ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!