Giường bệnh được đẩy ra, thiếu niên nằm trên giường có ý thức rất rõ ràng, chỉ là chân đã được bọc đầy thạch cao dày.
"Hành Hành, chân con cảm thấy thế nào rồi? Con có đau không?" Mẹ Lâm nhẹ nhàng hỏi.
"Hiện tại chỉ có cảm giác tê thôi, không đau đâu ạ." Tóc của Lâm Hành vẫn còn ướt nhưng nụ cười lại rất dịu dàng: "Đừng lo lắng cho con quá, một thời gian nữa sẽ tốt thôi."
"Con gan dạ thật, vừa mới trưởng thành đã dám tự mình ký tên." Mẹ Lâm lấy khăn tay ra lau đi mồ hôi còn sót lại trên mặt cậu.
"Chữa trị sớm thì hồi phục sẽ tốt hơn." Lâm Hành nắm tay bà nhẹ nhàng lắc lắc, nói: "Mẹ đừng khóc, con còn chưa khóc mà."
"Cái thằng bé này." Mẹ Lâm nở nụ cười qua làn nước mắt: "Bản thân bị thương mà còn an ủi người khác."
"Xin chào, chúng tôi cần chuyển bệnh nhân vào phòng bệnh trước." Y tá nói: "Thủ tục nhập viện cũng cần làm."
"Đã làm xong rồi." Tông Khuyết đưa đơn cho cô y tá.
Muốn chữa trị thì đương nhiên phải nhập viện, khi hắn thanh toán chi phí thì đã làm luôn thủ tục này.
"Được rồi." Y tá cầm đơn rồi nhìn qua: "Không có vấn đề gì."
Ánh mắt Lâm Hành khẽ chuyển động rồi dừng lại trên người Tông Khuyết, thật tốt là hắn không sao.
Tông Khuyết cảm nhận được ánh mắt của cậu, hắn nhìn về phía thiếu niên đang nằm trên giường bệnh với đôi mắt trong veo, dịu dàng: "Cảm ơn cậu, hãy dưỡng thương cho tốt."
"Cảm ơn đâu chỉ dùng miệng nói là được?" Lâm Hành nhìn hắn rồi mỉm cười nói.
Cậu biết mình nên buông tay nhưng một khi buông tay, có lẽ cả đời này sẽ không còn gặp lại nữa.
Thà tiếp tục đau lòng, còn hơn là để mình hối hận không dám thử một lần.
"Cần tôi làm gì không?" Tông Khuyết hỏi.
"Công việc của cha me tôi luôn vô cùng bận rộn, tôi không muốn mời hộ lý." Lâm Hành nhìn hắn nói: "Người lạ sẽ hơi ngại."
Cứ coi như cậu lợi dụng sự dịu dàng của hắn đi.
"Tôi hiểu rồi." Tông Khuyết nói.
Lâm Hành bị thương là vì hắn, hắn nên chịu trách nhiệm về việc này.
Hai thiếu niên nhìn nhau, mẹ Lâm lau nước mắt rồi vô thức liếc nhìn cha Lâm nhưng lại được ông vỗ vai an ủi.
Lâm Hành ở trong phòng bệnh đơn, mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa. Cha Lâm gọi Tông Khuyết ra ngoài, còn mẹ Lâm ngồi bên giường bệnh, lấy khăn tay lau mồ hôi trên mặt và cổ Lâm Hành, nói: "Hôm nay con dùng tạm đồ bệnh viện nhé, ngày mai mẹ sẽ mang chăn gối sạch và đồ dùng cá nhân của con đến."
Bà biết con trai mình có tính sạch sẽ nhưng quần áo trên người cậu lại không phải của cậu.
"Vâng." Lâm Hành nằm trên giường mềm, nhận lấy khăn tay, nói: "Mẹ, con có thể tự lau."
"Được rồi." Mẹ Lâm buông tay, nhìn con trai sắc mặt vẫn còn hơi tái, nói: "Con trai, con thật sự không muốn mời hộ lý sao?"
Lâm Hành nhìn bà, con trai luôn hiểu rõ nhất tâm tư của người mẹ nhưng bà cũng có thể hiểu được phần nào suy nghĩ của con trai: "Mẹ, con thích cậu ấy."
"Con thật sự không sợ mẹ phản đối à?" Mẹ Lâm thở dài.
"Mẹ sẽ phản đối ư?" Lâm Hành hỏi lại.
"Không, dù là yêu hay được yêu, đó đều là một điều rất hạnh phúc, không liên quan đến giới tính." Mẹ Lâm vuốt tóc cậu, nói: "Con trai của mẹ đã ưu tú và nỗ lực như vậy, mẹ còn đòi hỏi cái gì nữa, trời xanh cũng sẽ cảm thấy mẹ quá tham lam. Con đã trưởng thành, cuộc đời của con do chính con quyết định, mẹ chỉ đưa ra lời khuyên, sẽ không can thiệp."
Lâm Hành mỉm cười: "Con cảm ơn mẹ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!