"Là bọn chúng..." Lâm Hành đã không còn tâm trạng để buồn nữa, cậu đứng sau lưng Tông Khuyết thì thầm.
Cậu vừa chạm vào điện thoại, anh Hải lập tức dùng gậy gõ xuống mặt đất rồi nói: "Tao khuyên bọn mày đừng có báo cảnh sát làm gì, cho dù trong vòng năm phút cảnh sát có tới đây thì cũng đủ để bọn tao băm hai đứa mày thành thịt vụn rồi."
Đôi mắt hắn ta chứa đầy tơ máu, rõ ràng là đã không còn kiêng dè gì nữa.
Lâm Hành cảm thấy căng thẳng, lại bị Tông Khuyết nắm lấy cổ tay từ phía sau rồi nhẹ nhàng kéo cậu lại, hai người gần như dính sát vào nhau khiến chiếc điện thoại bị kẹp giữa họ, điện thoại được chuyển sang chế độ im lặng.
"Giữa chúng ta cũng không có mâu thuẫn gì, mấy người đến đây chẳng qua là để đòi tiền thôi." Tông Khuyết nhìn những người gần như bao vây xung quanh và nói: "Cần bao nhiêu?"
Điện thoại của Lâm Hành đã kết nối, cậu nhìn những người đứng trước mặt và nín thở.
"Tiền trên người bọn mày không đủ đâu." Anh Hải cười nhạt, nói: "Giờ tao cũng không muốn gây thương tích, hoặc là bọn mày ngoan ngoãn lên xe, hoặc là bị đánh thành tàn tật rồi lại mời bọn mày lên xe."
Tài khoản của hắn ta bị khóa, hoàn toàn như một con chó mất chủ, nếu muốn xuất cảnh, phải dựa vào sự coi trọng của nhà họ Lâm đối với con trai mình. Trong tay hắn ta đang nắm giữ con tin, cảnh sát cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Chúng tôi tự lên xe." Tông Khuyết nắm lấy cổ tay Lâm Hành và nói.
Lâm Hành hơi nhíu mày, cổ tay bị buông lỏng, khi cơ thể cậu bị đẩy ra, anh Hải đã vung gậy và tiến lại gần.
"Nhưng bọn mày lại không biết điều, dám gọi cảnh . Vậy đánh thành tàn tật trước đã!" Ánh mắt anh Hải trở nên dữ tợn.
Lâm Hành loạng choạng vài bước rồi nhìn thấy cây gậy mà Tông Khuyết đang cầm, cậu vội vàng tắt chế độ im lặng trên điện thoại và đầu dây bên kia vang lên: "Alo, xin chào, xin vui lòng bảo vệ an toàn của bản thân..."
"Chỗ giao giữa đường Tùng Thạch và Bạch Dương." Lâm Hành vội vàng nói.
Tông Khuyết nắm chặt cây gậy trong tay rồi đá mạnh một phát vào khớp gối của anh Hải khiến hắn ta mất sức mà nằm xuống đất và gào lên đau đớn.
Những cây gậy xung quanh cũng bị Trịnh Giang và những người khác đỡ lấy, cảnh tượng bỗng trở nên hỗn loạn. Các cây gậy rơi xuống, những người nằm trên đất đều là những người mà anh Hải dẫn đến và đều đang kêu la thảm thiết.
"Thằng nhóc này có thân thủ ổn đấy." Trịnh Giang trực tiếp làm gãy xương bả vai của một người, khiến tiếng thét đau đớn gần như xuyên thủng bầu trời.
"Đã học qua một ít thuật cận chiến." Tông Khuyết né cú đấm từ phía sau, khuỷu tay đập vào bụng đối phương, trước khi kẻ đó kịp phản ứng, hắn thực hiện một cú quăng vai rồi dùng cây gậy nhặt lên để khóa chặt kẻ đó xuống đất.
Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa đặc biệt rõ ràng trong đêm tối, gần như đã tới ngay bên cạnh. Lâm Hành lùi lại về phía sau, cậu nhìn thấy những động tác nhanh gọn của Tông Khuyết mà trong lòng cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Trong thế giới này, cái ác cuối cùng cũng không thể thắng được cái thiện.
Đột nhiên, đèn xe phía trước sáng rực lên, rõ ràng là đã bật đèn pha, Lâm Hành vô thức dùng cánh tay che mắt, qua khe hở cậu nhìn thấy một người đàn ông với vẻ mặt dữ tợn ngồi trong xe. Mà chiếc xe bỗng tăng tốc mạnh, gần như chỉ trong chớp mắt đã lao về phía đám đông và Tông Khuyết đang đứng ngay giữa đó.
Bánh xe nghiền qua những bậc thềm thấp, thậm chí cán qua một số người đang nằm trên đất.
Tông Khuyết thả lỏng người đang vật lộn với mình để tránh ra nhưng trong ánh sáng mờ ảo, hắn nhìn thấy một bóng người lao về phía mình.
Ánh sáng rất chói mắt nhưng trong đôi mắt của thiếu niên không hề có chút lùi bước nào mà chỉ có sự kiên định.
Hai bóng người lao về phía bên kia của chiếc xe, đèn xe suýt chút nữa đã quẹt qua khớp gối của một trong hai người.
Chiếc xe lao quá nhanh, ban đầu tưởng sẽ chạy thẳng ra đường nhưng vì bánh xe bị trượt nên nó đâm thẳng vào cây lớn ven đường. Toàn bộ phần đầu xe lập tức bị biến dạng, phát ra một tiếng động lớn trong đêm tối.
"Lâm Hành." Tông Khuyết ôm lấy người đang đau đớn, mồ hôi lạnh ướt đẫm, gần như ngất đi rồi nhìn vào đôi chân đầy máu của cậu.
Dù đã bỏ lỡ thời điểm nhưng dường như số phận luôn thích trêu đùa con người.
Xe cảnh sát tới nơi, hàng loạt người xuống xe, khi có người tiếp cận để hỏi tình hình thì Tông Khuyết lập tức bế người từ dưới đất lên mà nói: "Nhanh đến bệnh viện."
"Lên xe." Cảnh sát cẩn thận bảo vệ người bị thương.
"Có chuyện gì xảy ra vậy?" Một cảnh sát đang kiểm soát hiện trường, hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!