Chương 27: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (27)

"Có chuyện gì vậy?" Tông Khuyết hỏi.

"Nằm xuống sẽ thoải mái hơn." Lâm Hành nhẹ giọng nói, nhìn hắn nhắm mắt lại, cẩn thận rút tay ra nhưng lại không nỡ rời mắt.

Ngay cả khi nhắm mắt, hắn vẫn trông rất đẹp trai và ưa nhìn. Lông mi của hắn dài một cách bất ngờ khiến đôi mắt hắn trông sâu như mực khi hắn mở chúng ra. Mũi hắn cao vừa vặn và đường nét khuôn mặt của hắn rất nổi bật.

Ánh mắt Lâm Hành trượt xuống, di chuyển đến môi hắn, nhịp tim của cậu tăng nhanh trong chốc lát. Cậu chuyển tầm mắt, nằm ngửa ra phía sau, nhìn mô hình trên bàn một lát, nhưng lại không nhịn được cẩn thận lật người lại, tầm mắt chuyển tới khuôn mặt của đối phương, phác họa hình dạng của ánh sáng ngoài cửa sổ.

Thật là thích mắt.

Lâm Hành không biết mình đã nhìn bao lâu, cũng không biết từ lúc nào mí mắt bắt đầu sụp xuống, suy nghĩ chìm vào trong trầm tư.

Tiếng chuông báo thức vang lên, đánh thức Lâm Hành từ trong cơn mơ không rõ. Cậu ngồi dậy khỏi giường. Người nằm bên cạnh cậu đã không còn nữa. Cậu nhấc chiếc chăn mỏng lên và đứng dậy. Khi cậu đang nhìn đồng hồ, cánh cửa đã bị đẩy ra.

Tông Khuyết cầm bóng nói: "Cậu tỉnh ngủ chưa? Muốn đi chơi bóng rổ không?"

"Được." Lâm Hành đứng dậy, gấp chăn mỏng lại, nói: "Tôi đi rửa mặt trước đã."

Mặc dù là cuối tuần nhưng có lẽ vì gần đó ít người trẻ tuổi nên không có ai chiếm khung bóng rổ.

Khi có hai người chơi, sự cạnh tranh sẽ gay gắt hơn so với khi có nhiều người chơi.

Mặc dù thời tiết tháng Tư không quá gay gắt nhưng họ vẫn ướt nhẹp mồ hôi sau khi chơi bóng.

"Nước." Tông Khuyết đưa nước mình vừa mua cho cậu.

"Cảm ơn." Lâm Hành nhận lấy, nới lỏng cổ áo để hơi nóng tỏa ra ngoài, sau đó mở nắp và uống nước: "Tôi muốn tắm."

Cậu không thể chịu được cảnh phải lên tàu điện ngầm trong tình trạng người mình đầy mồ hôi như thế này.

"Trong nhà có máy nước nóng, tôi cho cậu mượn quần áo." Tông Khuyết ngồi xuống bên cạnh cậu, uống nước.

Bình nước chẳng mấy mà đã hết, nhưng Tông Khuyết vẫn cầm bình nước trên tay chứ không vứt đi.

Hai người cùng nhau rời đi thì trời đã chạng vạng.

Nhà của Tông Khuyết có máy nước nóng, nhưng cũng mới lắp, vòi sen thì lắp rồi, nhưng bồn rửa thì chưa lắp.

Khi hai người họ tách nhau ra đi tắm các thứ xong xuôi, lúc bước ra khỏi phòng thì trời đã tối hẳn.

"Trời tối quá, đường lại khó đi. Hay là lớp trưởng nhỏ ở lại đây đêm nay, sáng mai rồi hẵng về." Bà cụ mang cơm tối lên: "Vừa hay cũng đến giờ cơm rồi."

Lâm Hành đang lau tóc, siết chặt tay nói: "Dạ thôi ạ."

Phòng ở đây chỉ có Tông Khuyết và bà cụ ở, nếu cậu ở lại qua đêm sẽ phải ngủ riêng một giường.

Ngủ trưa còn đỡ, nhưng ngủ qua đêm thì không tốt.

"Ăn xong cháu đưa cậu ấy về." Tông Khuyết cầm lấy đồ ăn đặt lên bàn.

Lần này Lâm Hành nuốt lời từ chối vào trong bụng. Tuy cậu có người đi theo nhưng vẫn muốn tránh để bà cụ lo lắng.

Sau bữa tối, trời đã tối hẳn nhưng không có một ngôi sao nào, gió thổi mang theo cảm giác lành lạnh.

Lúc ra , Tông Khuyết mang theo một chiếc ô, hai người cùng nhau đi trong con hẻm hơi tối.

"Sau khi ra khỏi ngõ là đường chính, dọc đường đều có đèn đường, tôi tự đi về được." Lâm Hành nhìn bóng dáng của đối phương dưới ánh đèn cuối đường nói.

"An ninh khu vực này không tốt, tôi đưa cậu đến ga tàu điện ngầm." Tông Khuyết nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!