Chương 25: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (25)

Lâm Hành dừng lại tại chỗ, nghĩ về đám người hung ác kia. Bọn họ căn bản không quan tâm đến kẻ yếu. Bọn họ chỉ cầu lợi ích, thậm chí còn liên tục hạ thấp ranh giới của người khác.

Lúc đó mẹ Liêu bị thương, tài chính của nhà họ Liêu hầu như toàn bộ đều dựa vào học bổng của Liêu Ngôn. Nhà họ Liêu bị ép nữa ép mãi cũng không rỉ ra thêm chút nước luộc nào, vừa hay cậu lại xuất hiện.

Cậu có gia đình giàu có, là học sinh nên chắc chưa trải sự đời, không khác gì một con dê béo tốt đang chờ đến lượt bị làm thịt.

Bọn chúng có thể kiêng dè gia đình cậu nhưng lại có thể tìm cách khác. Lâm Hành nhớ lại lần đó Liêu Ngôn tìm cậu để vay tiền vào cuối học kỳ. Khi ấy, vết thương của mẹ cậu ta đã gần lành và có thể xuất viện, nhưng đột nhiên cậu ta lại cần một khoản tiền lớn như vậy, thậm chí cậu ta còn không muốn bị mẹ phát hiện.

Lúc đó, cậu chỉ nghĩ rằng đối phương không muốn bị coi thường, nhưng bây giờ cậu ngẫm lại thì chỉ sợ khi đó Liêu Ngôn bị ép.

Tiền đã được Liêu Ngôn trả lại cho cậu như đã hứa. Sau đó Liêu Ngôn cũng không vay tiền nữa. Đám người kia không hề biết chừng mực, nếu không bọn chúng cũng sẽ không xuất hiện nữa.

Vết thương của cậu ta... Tại sao cậu ta lại bắt cậu phải tránh xa cậu ta ra? Có lẽ mục đích của cậu ta giống với Tông Khuyết. Như vậy là có thể lý giải được rồi.

"Là những người đó ép buộc cậu ấy, đúng không?" Tâm trạng Lâm Hành căng lên.

Tông Khuyết nhìn cậu, biết cậu đã dần bình tĩnh lại, tư duy bắt đầu hoạt động, nguyên nhân cũng không khó đoán, nhất là đối với Lâm Hành có thể đặt mình vào vị trí của người khác thì càng dễ đoán hơn.

"Có lẽ vậy." Tông Khuyết nói.

"Cậu ấy phải gánh vác rất nhiều." Lâm Hành thả lỏng vai: "Tôi còn có thể giúp gì cho cậu ấy nữa không?"

Sự gần gũi của cậu có giúp ích cho đối phương, nhưng cũng khiến đối phương lo lắng hãi hùng. Cho dù cậu hiểu được ý định của cậu ta thì tốt hơn hết vẫn là làm theo ý muốn của đối phương.

"Cậu đã cố gắng hết sức rồi." Tông Khuyết nói.

Lâm Hành không làm gì sai, Liêu Ngôn cũng không làm gì sai. Người sai chính là đám người vô liêm sỉ kia và người cha gây ra nhân quả.

Họ phải tự chịu lấy số phận của mình, không thể để hai bạn trẻ này phải trả giá cho những gì họ đã làm bằng đôi vai còn trẻ của mình.

"Ừ." Lâm Hành cười nói: "Lần đi thi này cậu cảm thấy thế nào?"

Người này luôn bình tĩnh như vậy, dễ dàng chỉ ra cốt lõi của vấn đề.

Mặc dù lời nói không hay có thể gây tổn thương, nhưng cậu vẫn tin rằng trên thế giới này vẫn còn nhiều người tốt.

"Không có vấn đề gì cả." Tông Khuyết buông tay cậu ra, nói: "Chúng ta ra ngoài ăn chút gì đi."

"Cậu mua cháo gì thế?" Lâm Hành nhìn hắn mở cửa, bụng cũng đúng lúc kêu lên.

Ánh sáng từ bên ngoài cửa chiếu vào, xua tan bóng tối và sự u ám trong phòng.

"Cháo bí đỏ." Tông Khuyết đi ra khỏi phòng, nói: "Nhưng chắc là nguội lắm rồi, để tôi hâm nóng lại."

"Chỉ có cháo thôi sao?" Lâm Hành bật đèn trong phòng ngủ, nói: "Tôi hơi đói, chỉ ăn cháo thôi thì không đủ."

"Đã qua giờ cơm rồi, ăn nhiều quá sẽ không tốt cho dạ dày." Tông Khuyết cầm chén cháo trong túi đi vào bếp.

Lâm Hành ra nước ngoài còn hắn thì đi thi cho nên thường không ở đây. Dì giúp việc đã không nấu ăn trong nhiều ngày nên tất nhiên trong nhà cũng không có rau dưa. Muốn làm chút đồ ăn kèm thì không có mà gọi đồ ăn mang về thì nhiều dầu mỡ muối.

Lâm Hành mở tủ lạnh, nhìn không gian trống rỗng thì khẽ thở dài. Nhưng cậu vẫn không nhịn được mở ngăn kéo phía dưới thì nhìn thấy hai quả trứng tròn trong túi.

Khoảnh khắc đó làm cậu cảm thấy như mình đã tìm thấy kho báu, vô cùng vui sướng

"Thêm hai quả trứng luộc nữa nhé?" Lâm Hành lấy ra hai quả trứng rồi nói.

"Để bao lâu rồi?" Tông Khuyết nhìn hai quả trứng trong tay cậu, nói.

"Dì giúp việc luôn dọn sạch đồ cũ trong tủ lạnh kịp thời. Nếu không bị dọn đi tức là chưa quá hạn." Lâm Hành đi đến bên cạnh hắn, lấy một cái nồi nhỏ từ tủ trên đầu ra, đổ đầy nước và thả quả trứng vào: "Nếu tối mà chỉ ăn mỗi cháo không thì cậu sẽ đói đến mức không ngủ được. À đúng rồi, cậu đã ăn tối chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!