Chương 23: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (23)

Bước chân của Liêu Ngôn chợt dừng lại, trái tim không khỏi đập nhanh hơn: "Có chuyện gì vậy?"

"Tao nhớ thằng bạn cùng lớp kia của mày tên là Lâm Hành đúng không." Anh Hải ném điện thoại cho cậu ta: "Nó giỏi hơn mày, chắc là học bổng cũng nhiều nhỉ. Lần trước cho mày mượn nhiều tiền như thế mà mặt vẫn bình tĩnh, chắc là trong tay cũng dư dả lắm."

Liêu Ngôn chụp lấy điện thoại, cố gắng kiềm chế không lùi về sau, nói: "Mấy anh muốn làm gì?"

"Chẳng làm gì cả, chỉ là tao thiếu tiền thôi." Anh Hải túm vai cậu ta, ngón tay siết chặt và nói: "Mày gọi điện thoại cho nó, bảo nó ra đây gặp mặt. Chỉ cần mày giúp tao chuyện này thì sau này bọn tao đảm bảo sẽ không quấy rầy hai mẹ con chúng mày nữa, chúng mày chẳng còn liên quan đến chuyện mà cha mày đã làm, như thế nào?"

Liêu Ngôn đau đớn, sắc mặt tái mét, nói: "Anh cũng nói rồi đấy, tôi còn chưa trả số tiền đã mượn cho cậu ấy thì dĩ nhiên là quan hệ không tốt, sao có thể bảo cậu ấy ra gặp mặt được. Huống chi cậu ấy ra ngoài đều có tài xế riêng, chắc chắn cũng có bảo vệ, thật sự xảy ra chuyện gì thì chúng ta cũng gánh không nổi đâu."

Anh Hải và đồng bọn đều chần chừ, gã đàn ông bên cạnh ghé lại gần tai thì thầm: "Bên cạnh thằng nhóc đó có người đi theo, không tìm được cơ hội để ra tay."

"Bởi vì bọn tao không tìm được cơ hội để ra tay nên mới cần mày gọi nó tới." Anh Hải nhìn Liêu Ngôn mà nói: "Lý do gọi tới cũng đơn giản thôi, mày nói là mày muốn trả tiền cho nó, sao nào?"

Cả người Liêu Ngôn chợt cứng đờ.

"Nếu mày không gọi, bọn tao cũng biết mày học ở đại học nào, lúc đó bọn tao tung tin cha mày là một thằng nghiện thì đời sinh viên của mày cũng toi luôn." Anh Hải cười trơ tráo giả tạo, trong mắt lại mang theo sự hung ác của con bạc 'được ăn cả ngã về không'.

Liêu Ngôn ráng nhịn đau, nhìn thẳng vào hắn ta và nói: "Nếu tôi giúp mấy anh thì cũng chẳng có gì khác biệt so với việc anh đi khắp nơi tung tin cha tôi là thằng nghiện cả."

"đ*t mẹ, cứng đầu cứng cổ vãi!" Anh Hải bóp cổ cậu ta, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của thiếu niên, biểu cảm đã trở nên hơi điên cuồng: "Tao nói cho mày biết, nếu mày không gọi thì bọn tao lập tức vào trong đập chết mẹ mày. Đừng tưởng là tao không dám, cha mày đã chết ở nơi không ai biết tới rồi đấy, mày muốn mẹ mày cũng chết luôn sao?"

Không biết có thể giấu chuyện đó được bao lâu, bọn chúng phải mau chóng chạy trốn, nếu không thì thật sự không còn đường sống để đi nữa.

Liêu Ngôn nhìn vẻ mặt hung hãn của đối phương, lắc đầu với vẻ mặt chật vật.

Cuối cùng cậu ta cũng nhận ra rằng trước kia cậu ta quá yếu đuối, nhượng bộ hết lần này tới lần khác chỉ đổi lại sự đối xử càng hung ác tàn bạo hơn thôi.

"Gọi hay không?" Anh Hải lại siết chặt tay, nói.

Liêu Ngôn gật đầu, khi được thả ra thì điên cuồng nôn khan mấy lần nhưng chẳng nôn ra cái gì. Có giọt lệ đọng trên khóe mắt cậu ta, khi ngẩng đầu lên trong mắt tràn đầy tơ máu, cậu ta nhìn ánh sáng lờ mờ lọt qua khe cửa rồi bấm gọi điện thoại.

Một tiếng 'tút' vang lên, đầu dây bên kia gần như bắt máy ngay lập tức: "Xin chào, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho bạn?"

"Tại con hẻm số 36 đường Hoa Dương, có giết người..."

Liêu Ngôn chưa kịp nói xong thì đám côn đồ bỗng dưng phản ứng kịp thời, dứt khoát cướp điện thoại.

"Mẹ nó chứ, mày chán sống rồi à!"

Liêu Ngôn quơ điện thoại đập lên đầu đối phương, khi bị vây khốn buộc phải dựa tường, ánh mắt cậu ta đã có vài phần điên cuồng: "Chẳng phải do mấy anh thiếu kinh nghiệm sao, dù gì cuộc đời tôi cũng bị hủy hoại rồi, kiểu gì cũng chết, cùng lắm thì mọi người chết chung thôi!"

Nhượng bộ không có tác dụng, cậu ta nhún nhường đến ngày hôm nay thì đã không còn đường lui nữa rồi.

Cho dù cậu ta có nghèo khó thì cũng tuyệt đối không muốn trở thành người giống như kẻ mà cậu ta gọi là cha, kéo người khác vào chiếc hố sâu này.

"Đụ má mày!" Mấy gã đàn ông không nhịn được mà đấm vài cú vào bụng cậu ta, nhưng rốt cuộc vẫn hoảng cả lên: "Anh Hải! Bây giờ phải làm sao?"

Bọn chúng không sợ lấy mạng kẻ khác, nhưng lại sợ bản thân mất mạng.

"Chạy!" Anh Hải nghiến răng nghiến lợi túm lấy tóc Liêu Ngôn: "Dù hôm nay bố mày có trốn thoát được hay không thì sau này chắc chắn vẫn sẽ giết mày!"

"Tôi đợi anh quay lại." Khóe môi Liêu Ngôn toàn là máu, nhưng lại cười sắp chảy cả nước mắt.

"Đi!" Anh Hải ném Liêu Ngôn xuống đất, nhanh chóng leo lên xe cùng đồng bọn rồi lái xe rời đi.

Đường phố đêm khuya không kẹt xe, cảnh sát chắc chắn sẽ tới rất nhanh. Trong thời gian ngắn không thể tìm được chứng cứ về chuyện bọn chúng g**t ch*t Liêu Phong, nhưng nếu g**t ch*t Liêu Ngôn thì đấy chính là chứng cứ phạm tội hàng thật giá thật.

Chiếc xe nhanh chóng rời đi, Liêu Ngôn ngồi dưới đất cúi đầu trong màn đêm, máu chảy từ khóe miệng cậu ta nhỏ tí tách từng giọt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!