Chương 22: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (22)

Hẻm nhỏ tối tăm, cho dù là những ngày nắng gắt vẫn ẩm ướt và u ám, cây cối rậm rạp quấn lấy nhau, gần như biến nơi hoang phế này thành một khu rừng nhỏ, tiếng xào xạc thỉnh thoảng vang lên, hòa vào những bước chân xa xa, làm tăng thêm vẻ tĩnh lặng rợn người.

"A!"

Một bóng người ngã xuống đất, bị mấy người đàn ông phía sau đuổi theo đè lên mặt đất, dù giãy giụa thế nào cũng không thoát nổi.

Khi mái tóc hắn ta bị túm lên, gương mặt lấm lem những vết trầy xước do đá vụn trên mặt đất, xen lẫn máu, trông vô cùng nhếch nhác.

"Chạy à? Sao không chạy nữa đi?" Anh Hải giật ngược tóc hắn ta ra sau, vung tay tát mạnh lên mặt: "Bao năm nay, lần đầu tao thấy có đứa dám thiếu tiền tao mà không trả đấy!"

"Anh Hải, tôi thật sự không có tiền." Khóe miệng người đàn ông rớm máu, hơi thở gấp gáp: "Nếu tôi có tiền thì sao lại không trả anh chứ? Anh chờ tôi gỡ gạc lại đi, ván này tôi dốc hết vào rồi, chắc chắn sẽ thắng lại! Chắc chắn mà!"

Giọng hắn ta mang theo chút điên cuồng, anh Hải buông tóc hắn ta ra, đứng dậy, giẫm một chân lên lưng, dùng sức đè xuống, giọng đầy giễu cợt: "Muốn gỡ gạc à? Muốn thắng lại từ cái sòng bạc đó, chờ đến nửa đời sau đi! Nếu mày không trả được tiền thì nội tạng trên người mày chắc cũng khá đáng giá đấy."

Có kẻ rút dao ra, sắc mặt người đàn ông bị giẫm dưới đất không còn giọt máu, nhân lúc bọn họ lơ là, hắn ta vùng dậy, bất chấp vết thương trên mặt, đẩy mạnh về phía trước: "Ông đây liều mạng với chúng mày!"

Mấy gã đàn ông bị hắn ta đẩy có một người bị vấp ngã, nhưng anh Hải nhanh nhẹn tránh được, đá mạnh một cú vào giữa ngực, khiến hắn ta ngã vật ra đất, những người khác lấy lại phản ứng, lập tức lao vào đấm đá túi bụi

"Khốn kiếp!"

"Hôm nay không đánh chết mày thì không xong được!"

"Còn dám đánh ông hả!"

Những cú đá liên tiếp giáng xuống, ban đầu gã đàn ông còn cố cuộn tròn người lại, bảo vệ đầu, nhưng rồi hắn ta bỗng run lên dữ dội, cánh tay thả lỏng, thần trí mơ hồ, bám lấy chân một tên đàn em: "Cho tôi... cho tôi..."

Người kia hốt hoảng rút chân ra, đạp hắn ta lăn sang bên, gã đàn ông nằm rạp xuống đất, toàn thân co giật, đầu ngón tay bấu chặt mặt đất, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Cho tôi một chút thôi, chỉ cần một chút thôi, tôi chịu không nổi nữa, khó chịu quá..."

Hắn ta điên cuồng nắm tóc mình, mùi khai nồng nặc bốc lên, mấy người xung quanh nhíu mày khó chịu.

"Hắn ta còn dính đến cả m* t** ư?" Anh Hải cau mày.

Dính cờ bạc thì dễ tán gia bại sản, nhưng dính m* t**, con người sẽ biến thành quỷ, những kẻ như thế này, có bao nhiêu tiền cũng không đòi lại được.

"Á á..." Người đàn ông nằm trên đất gần như mất hết thần trí, nước dãi chảy ra từ khóe miệng, không còn chút tôn nghiêm hay nhân tính nào.

"Thật xúi quẩy!" Một tên phì phèo nhổ nước bọt.

"Giờ chúng ta phải làm sao đây, anh Hải?" Một gã đàn ông đen gầy hỏi: "Dù có lấy nội tạng chắc cũng chẳng dùng được."

"Chó chết!" Anh Hải đá mạnh vào người đàn ông, cú nào cũng nhắm về phía ngực.

"Anh Hải, bình tĩnh, hắn không có tiền, nhưng vợ con hắn thì có." Một tên ngăn lại, lấy điện thoại trong túi ra, bật một đoạn video.

Đó là buổi lễ trao học bổng dành cho học sinh xuất sắc, người trong video chính là Liêu Ngôn, nhưng điều quan trọng không phải là cậu ta mà là số tiền học bổng lên đến hàng vạn.

Anh Hải dừng chân, l**m môi nói: "Chỉ cần thi đỗ đã có từng đấy tiền à?"

"Một người cha vô dụng mà đứa con lại có tiền đồ đến như vậy." Một kẻ cười lạnh: "Lúc trước chúng ta còn chạy loanh quanh làm gì, chỉ cần đợi mấy tháng là xong."

"Đúng thế." Anh Hải bỗng thấy thoải mái: "Đi thôi, chúng ta về nào."

Nhưng khi video tắt đi, bọn chúng cúi đầu nhìn, phát hiện gã đàn ông đang co giật trên đất đã im lặng, nước dãi xen lẫn máu chảy dài bên khóe miệng.

"Anh Hải, có gì đó không ổn." Một gã nín thở, thò tay dò xét hơi thở, sắc mặt hắn lập tức tái mét: "Chết rồi."

Cảnh tượng bỗng rơi vào im lặng, dù biết người này chết vì sốc m* t**, nhưng bọn họ cũng vừa đánh hắn ta không ít, ai mà biết được cú đá nào là cú chí mạng.

Mấy người lo lắng nhìn về phía anh Hải: "Giờ sao đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!