"Cậu có chuyện gì vậy?" Lâm Hành xoay người nhìn Liêu Ngôn đang đứng trước mặt, hỏi.
Thoạt nhìn trạng thái của cậu ta không quá tốt, cho dù đã lấy được học bổng nhưng vẻ mặt dường như vẫn luôn buồn rầu.
Liêu Ngôn nhìn người trước mặt, ngón tay hơi siết lại, ánh mặt trời xuyên qua góc dây leo trong vườn hoa, rơi trên người đối phương, hình thành nên một vầng sáng cực đẹp.
Cho dù đứng trên bục nhận thưởng bị tất cả mọi người nhìn chăm chú thì cậu cũng không có chút hoảng loạn nào.
Gia thế nổi bật, ngoại hình xuất sắc, giáo dưỡng tốt, thành tích xuất sắc, người nhà dịu dàng... Thế giới này đôi lúc thật bất công, dồn tất cả những ưu điểm lên một người mà không nỡ chia cho người khác một chút xíu.
"Liêu Ngôn?" Lâm Hành nhìn vẻ mặt của cậu ta, nghi hoặc hỏi: "Trong nhà xảy ra chuyện gì à? Mẹ cậu vẫn khỏe chứ?"
"Vẫn khỏe, chỉ là vẫn cần tiếp tục chăm sóc." Liêu Ngôn thả lỏng ngón tay, rút chứng nhận học bổng của mình từ trong sổ khen thưởng ra, nói: "Lâm Hành, tôi có thể mượn cậu ít tiền không? Cái này đưa cho cậu trước, đợi mẹ tôi khỏe lại, nhận được tiền học bổng từ trường học, tôi sẽ trả lại cậu."
Các mục học bổng của trường đều cần bố mẹ tới trường nhận, tránh việc học sinh tự nhận rồi xảy ra rủi ro gì đó.
Trước đây không phải chưa từng có trường hợp học sinh tự nhận rồi bị lừa, vậy nên điều này cũng biến thành quy định thép.
"8000?" Lâm Hành hỏi.
"Còn có học bổng tư nhân 5000." Liêu Ngôn căng thẳng: "Có thể không?"
Những người đó chỉ muốn tiền, cha nợ con trả, thiếu nợ thì phải trả, đó là điều đương nhiên thôi.
Nhưng những người đó tốt nhất đừng bao giờ quay lại, nếu không cậu ta không biết mình sẽ làm ra loại chuyện gì đâu.
"Tôi không có nhiều tiền như vậy." Lâm Hành nhìn tài khoản của mình một cái, nói: "Để tôi hỏi xin mẹ một ít."
"Không thì mượn 8000 trước." Sắc mặt Liêu Ngôn tái nhợt ngăn cản cậu lại, không muốn để mẹ đối phương biết chuyện này.
Lâm Hành ngẩng đầu nhìn cậu ta nói: "Đừng lo, tôi sẽ không nói nguyên nhân cho bà ấy."
"À... được." Liêu Ngôn cúi đầu nói.
Lâm Hành đã gửi tin nhắn, sau đó chuyển tiền qua: "Cậu xem xem đã nhận được chưa?".
Liêu Ngôn nhìn một cái, rồi đưa chứng nhận học bổng qua, nói: "Lát nữa tôi ghi giấy nợ cho cậu."
"Ừ, hỏi thăm sức khỏe của dì giúp tôi." Lâm Hành cười nói.
"Ừ, cảm ơn." Lời này Liêu Ngôn nói rất gian nan, cậu ta hít sâu một hơi rồi xoay người rời đi: "Tôi về phòng học trước."
Cậu ta tới vội vàng, bước chân rời đi cũng mang theo vẻ vội vã. Khi Lâm Hành đi ra khỏi vườn hoa, Tông Khuyết đi từ chỗ bóng râm tới cạnh cậu: "Nói xong rồi?"
"Ừ, đợi lát nữa chúng ta tới phòng học xem thành tích trước." Lâm Hành cười nói: "Sau đó mẹ tôi muốn mời cậu và bà nội ăn bữa cơm."
"Được, để tôi nói với bà." Tôn Khuyết đáp lại.
Xếp hạng khối đã có, trọng điểm thành tích nằm ở phân tích nguyên nhân. Mẹ Lâm khen giấy khen của Lâm Hành hai tiếng, đã hơi thành thói quen, còn bà cụ lại cầm giấy khen của Tông Khuyết nhìn nhiều lần, vui tới không có cách nào che giấu được: "Đúng là giải nhì này."
"Vâng ạ, thứ 4 của lớp, thứ 10 của khối ạ." Lâm Hành nói.
"Giỏi quá, cảm ơn con nhé." Bà cụ nói cảm ơn với Lâm Hành: "May nhờ có con."
"Không có ạ, thật ra bản thân cậu ấy cũng rất cố gắng." Lâm Hành cười nói.
Cho đến khi hai nhà ăn cơm, bà cụ cũng không nỡ buông giấy khen xuống, đợi ăn cơm xong ai về nhà nấy, bà cụ lập tức lấy hồ dán muốn dán giấy khen lên tường: "Tiểu Khuyết, cháu cảm thấy dán ở đây thế nào?"
Trên tường có thêm một tờ giấy vàng rực rỡ trông vô cùng nổi bật, nhưng hiếm khi thấy bà cụ vui vẻ, Tông Khuyết tìm kiếm đồ mình muốn mua, nói: "Rất được ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!