Chuyện của Lâm Hành không được truyền trực tiếp đến tai học sinh. Chỉ biết rằng trường học đã tăng cường quản lý an ninh trong khuôn viên, kiểm tra gắt gao giấy tờ của học sinh ngoại trú và tuyên truyền về vấn đề an toàn cá nhân. Khu dân cư nơi Lâm Hành sống cũng tăng cường an ninh phòng chống tội phạm, ngay cả người đi bộ hay nhân viên giao hàng ra vào cũng phải đăng ký.
"Rốt cuộc gần đây đã xảy ra chuyện gì vậy, thật là phiền phức, ai nấy đều bị kiểm tra thẻ ngoại trú, về nhà cũng trễ mất rồi." Có học sinh than phiền.
"Hình như có học sinh ngoại trú bị người khác theo dõi." Một học sinh khác đáp: "Nghe đâu còn vào trường để thăm dò nữa."
"Những người đó có vấn đề à, thôi thì cứ nghiêm ngặt thế này cũng tốt."
"Phải đấy..."
"Nhà cậu lắp thêm camera và chặn cửa à." Tới nhà Lâm Hành vào giờ nghỉ trưa, Tông Khuyết nhìn thấy camera ở cửa và dụng cụ chặn cửa đặt ở lối vào.
"Như vậy ở nhà sẽ an tâm hơn một chút." Lâm Hành mỉm cười nói.
"Cậu làm rất tốt." Tông Khuyết khen ngợi.
Dù đã thuê vệ sĩ, nhưng vẫn có thể có sơ hở. Việc biết cách tự bảo vệ bản thân cũng là một điều rất tốt.
Lâm Hành đặt cặp sách xuống, nhớ lại những lời hắn từng căn dặn: "Đừng đi vào những nơi hẻo lánh một mình, phải chú ý an toàn của bản thân." Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng việc nam sinh chú ý bảo vệ mình là điều dư thừa.
"Thực ra..." Lâm Hành dừng lại, lời định nói cũng nghẹn đi.
"Sao thế?" Tông Khuyết hỏi.
"Không có gì, lại đây ăn cơm đi, hôm nay dì có nấu cá đấy." Lâm Hành gọi.
"Được." Tông Khuyết không hỏi thêm, rửa tay rồi bước tới.....
"Anh Hải, đám côn đồ đó thất bại rồi, cũng bị bắt vào đồn rồi." Người đàn ông gầy gò, đen nhẻm đứng bên cạnh, trong phòng bao nói.
Người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm đang hút thuốc ngẩng đầu lên, dập tắt điếu thuốc, ra hiệu cho người phụ nữ bên cạnh đi ra ngoài: "Chuyện gì thế?"
"Thằng nhóc tên Lâm Hành đó báo cảnh sát, đêm đó đám người kia bị bắt luôn." Người đàn ông gầy đen nói.
"Bị bắt thì bị bắt, một đám vị thành niên thì cùng lắm nhốt hai ngày thôi." Anh Hải nói.
"Nhưng mà gia đình thằng nhóc đó đã khởi kiện rồi, nói là thuộc về tội phạm có dấu hiệu cướp giật." Người đàn ông gầy đen nói tiếp: "Chuyện này có vẻ không ổn rồi."
Một khi bên đó khởi kiện, những kẻ đứng sau giật dây sẽ có nguy cơ bị lôi vào cuộc.
"Thằng nhóc này cũng đủ ác đấy..." Anh Hải rút điếu thuốc khác, châm lửa, hít một hơi sâu: "Đây là muốn nhổ cỏ tận gốc à, đúng là nghé con không sợ hổ. Lúc thuê đám người đó, tiền trả là tiền mặt đúng không?"
"Tiền Cường thậm chí còn không khai tên, đám côn đồ chỉ lo nhận tiền, cơ bản là không biết gì." Người đàn ông gầy đen cười khinh bỉ.
"Bảo Tiền Cường trốn vài tháng đi, qua đợt này rồi về." Anh Hải nhả khói, thở dài một hơi: "Bị một học sinh đe dọa như vậy, đúng là tức chết mà!"
"Anh Hải, học sinh đó không phải người thường đâu, nhà cậu ta sống ở biệt thự Vân Đính đấy." Người đàn ông gầy đen hạ giọng nói, mắt lóe lên.
Giá nhà ở thành phố C vốn đã cao, biệt thự Vân Đính càng là nơi đắt đỏ, một căn biệt thự ít nhất cũng phải tám chữ số.
"Giàu thế sao lại dính dáng đến nhà họ Liêu?" Anh Hải ngồi thẳng dậy, hỏi.
Bọn hắn bỏ tiền để đòi nợ, ước chừng còn chưa bằng một cái túi xách của người giàu, chênh lệch cũng phải một khoảng khá lớn.
"Cũng chỉ là học sinh, còn cùng trường với nhau, chưa chắc đã phân biệt giàu nghèo." Người đàn ông gầy đen nói: "Chi phí nằm viện của nhà họ Liêu nghe nói là do nhà từ thiện nào đó quyên góp, chính là nhà Lâm Hành."
"Đúng là lắm tiền quá hóa rồ." Anh Hải dụi tàn thuốc, hít một hơi lạnh: "Nhưng dạo này cứ tạm thời im hơi lặng tiếng, đợi qua đợt này đi rồi tính tiếp chuyện nhà họ Liêu."
"Hiểu rồi." Người đàn ông gầy đen cười đầy ẩn ý.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!