Chương 15: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (15)

Ga tàu điện ngầm ở ngay gần đây, chỉ là lần này ít quầy hàng đồ ăn vặt, thay vào đó lại có nhiều quầy bán ô hơn.

"Xuống tàu điện ngầm rồi thì về nhà thế nào?" Tông Khuyết hỏi.

Lâm Hành cũng nhìn thấy quầy bán ô, nói: "Xuống tàu điện ngầm là gần đến nhà rồi, tôi gọi xe đến đón là được. Lúc này ô bán đắt lắm."

"Đi thôi." Tông Khuyết bước vào ga tàu điện ngầm, thu ô lại.

Hai người không đi cùng tuyến đường, Lâm Hành cởi áo khoác ra, nói: "Cảm ơn áo của cậu, về nhà mặc cho kỹ vào, đừng để bà nội lo lắng."

Cậu đến ga tàu điện ngầm thì không còn lạnh nữa, đến lúc đó ra khỏi ga sẽ lên xe ngay, nghe nói nhà Tông Khuyết ở rất xa.

"Ừ, gặp lại sau." Tông Khuyết không từ chối, dứt khoát nhận lấy áo khoác rồi xoay người rời đi.

Lâm Hành nhìn bóng lưng của hắn, đột nhiên mỉm cười nói: "Nhớ làm bài tập cho tốt đấy!"

"Ừ." Người rời đi giơ tay lên bày tỏ rằng mình đã nghe thấy.

"Hẹn gặp vào thứ hai." Lâm Hành khẽ lẩm bẩm, xoay người bước xuống thang máy trên tuyến đường mình đi.....

"Anh Hải, em đã theo dõi rồi, hình như là bạn cùng lớp với Liêu Ngôn, tên là Lâm Hành, lúc đó đến quầy tiếp tân gọi bảo vệ." Một người đàn ông hơi đen và mập đứng ở lối thoát hiểm, vừa gọi điện thoại vừa nói.

"Học sinh à? Mẹ nó đúng là nhiều chuyện!" Anh Hải rút điếu thuốc ra khỏi miệng, nói: "Chuyện của học sinh thì để học sinh giải quyết, đi tìm đám du côn gần trường trung học số 1 xử lý một trận đi, cho nó một bài học."

"Được, em sẽ sắp xếp ngay, đúng là ở trong tháp ngà quá lâu nên chuyện gì cũng dám quản, bị đánh cũng đáng đời." Người đàn ông cười khà khà: "Vậy tiền bồi thường của nhà họ Liêu thì sao?"

"Chẳng phải bà ta sắp xuất viện rồi à? Cứ về nhà mà đòi, nếu đòi không được thì cứ nằm trước cổng nhà máy mà đòi." Anh Hải lại châm một điếu thuốc: "Ai bảo chồng bà ta dám vay tiền, tự nhận xui xẻo đi..."

"Đúng đúng..."

...

Chiều chủ nhật, khuôn viên trường vẫn nhộn nhịp như mọi khi. Cổng trường mở toang, người ra người vào.

"Hình như tên là Lâm Hành, lớp 10 - 6." Một trong số các nam sinh nói.

Tuổi của bọn họ đều không lớn, dù tóc ai cũng nhuộm chút màu nhưng khi lẫn vào đám học sinh thì không dễ nhận ra.

"Nó không học lớp 10 - 6." Một nam sinh khác nói.

Nam sinh tóc vàng hừ một tiếng: "Nó nói muốn rời nhóm, nhưng không có nghĩa là tao sợ nó. Lâm Hành, cái tên này nghe quen quá, hình như đã nghe ở đâu rồi thì phải."

"Ực... Là học sinh đứng đầu khối của trường trung học số 1 đó." Một nam sinh nuốt nước bọt: "Nghe nói ba mẹ nó làm kinh doanh, nhưng hình như trong nhà có người làm cán bộ nữa."

Mấy nam sinh tụ tập dưới bóng cây đều nhíu mày. Đám bọn họ cùng lắm chỉ dám trấn lột chút tiền tiêu vặt, nếu thực sự đụng phải người nhà cán bộ, chẳng khác nào tự mình bẻ cánh tay mình đưa tới đồn cảnh sát. Vào đó rồi thì những ngày tháng trôi qua đều không dễ chịu chút nào.

"Vậy có đánh nữa không?" Một nam sinh trong đó hỏi: "Việc này đã nhận lời rồi."

"Cứ theo dõi vài ngày đã." Tóc vàng đá vào thân cây, nói: "Ngày nào cũng phiền chết đi được."

"Ê, mấy đứa kia, lớp nào thế? Ở trong trường không được hút thuốc!" Từ xa vọng lại tiếng quát của bảo vệ, trong tay còn cầm dùi cui điện.

Mấy người vội vàng dập thuốc, chạy về phía cổng trường theo lối khác.

"Các cậu đứng lại hết cho tôi! Không được vứt tàn thuốc bừa bãi!" Bảo vệ nắm chặt dùi cui, tăng tốc đuổi theo.

Đám người càng chạy thục mạng, không ngoảnh đầu lại.

"Trường này bị gì thế, hút điếu thuốc cũng bị đánh nữa?" Khó khăn lắm mấy người bọn họ mới dừng lại th* d*c.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!