Chương 14: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (14)

Kết quả của việc gọi quá nhiều món chính là cuối cùng vẫn còn thừa lại một ít. Tông Khuyết xách túi đồ thừa, chia tay với Lâm Hành trong tàu điện ngầm.

"Nhớ về bỏ vào tủ lạnh nhé, trời nóng thế này để ở bên ngoài dễ hỏng lắm." Lâm Hành vẫy tay tạm biệt.

"Được." Tông Khuyết xác nhận tuyến đường của mình rồi đi về hướng khác.

Nhà hắn không có tủ lạnh, bà cụ có thói quen nấu lượng đồ ăn có thể ăn hết ngay trong bữa đó, vừa vệ sinh lại vừa tiết kiệm điện.

Dù là những ngày hè nóng bức thế này, nhà cũng không có điều hòa, chỉ có một chiếc quạt cũ bật vào lúc giữa trưa, lúc bà cụ ngủ sẽ không bao giờ bật quạt.

May mà ngôi nhà cũ có khả năng che nắng tốt, dù là ngày nắng nóng vẫn mát mẻ hơn nhiều so với bên ngoài.

"Bà ơi, cháu về rồi đây." Tông Khuyết đẩy cửa bước vào. Bà cụ đang ngồi trên ghế dựa trong nhà, phe phẩy quạt nan, trên người cũng không có dấu hiệu đổ mồ hôi.

"Ôi chao, thằng Khuyết về rồi đấy à. Cháu về nhẹ nhàng thế, bà không nghe thấy gì cả." Bà cụ mở đôi mắt đang nửa nhắm nửa mở, trong ánh mắt tràn đầy niềm vui: "Ăn cơm chưa? Có nóng lắm không? Để bà bật quạt cho cháu nhé."

"Cháu ăn rồi ạ." Tông Khuyết đặt túi đồ lên trên bàn rồi mang cặp sách bước vào phòng, móc ví ra.

"Hôm nay bà có mua dưa hấu đấy, cũng đã ngâm nước cho mát rồi, cháu có muốn ăn luôn bây giờ không?" Cũng trong giây phút hắn bước vào phòng, bà cụ đã ôm một quả dưa hấu tròn xoe bước vào.

"Cháu vừa ăn mất rồi, lát nữa cháu sẽ ăn sau ạ." Tông Khuyết mở ví, rút ra 1000 tệ đưa cho bà cụ: "Đây là tiền trợ cấp tháng này của trường ạ."

"Lại phát nữa à?" Bà cụ đặt dưa hấu xuống, hơi bối rối: "Trường các cháu phát tiền nhiều như vậy, làm sao chịu nổi cơ chứ?"

"Chỉ phát cho học sinh nghèo học giỏi thôi bà ạ, lần này cháu đứng thứ 11 đấy." Tông Khuyết nói.

"Tiến bộ hơn lần trước rồi nhỉ, giỏi lắm!" Bà cụ lau tay, cẩn thận nhận lấy số tiền: "Cháu đã giữ lại cho mình chưa?"

"Rồi ạ." Tông Khuyết đáp.

"Vậy thì tốt rồi." Bà cụ cất tiền đi: "Học giỏi còn có phúc lợi thế này, bà nội để dành cho cháu, sau này vào đại học còn có để dùng."

"Không cần đâu bà ạ, nếu cháu thi đại học với số điểm cao cũng sẽ có gần 10 vạn tiền thưởng." Tông Khuyết nói: "Bà cứ giữ số tiền đó cho mình đi ạ."

"Nhiều vậy à?" Rõ ràng bà cụ hơi ngạc nhiên: "Thế thì tốt quá, nhưng cứ để dành đã, phòng trước khỏi họa. Còn cả cha cháu nữa... Dạo này cháu tiến bộ đều nhờ vào cậu lớp trưởng đó à?"

"Vâng." Tông Khuyết làm như không nghe thấy bà cụ đổi chủ đề.

"Đúng là một đứa trẻ tốt, cháu nhớ cảm ơn người ta đàng hoàng đấy nhé." Bà cụ nói.

"Vâng." Tông Khuyết đáp.

"Tiền này để dành thêm chút nữa rồi bà lắp một cái điều hòa ở trong phòng bà đi, bằng không đến mùa hè nóng nực quá cũng khổ." Bà cụ cười: "Cháu nghỉ ngơi đi, còn nữa cháu cầm thứ gì thế?"

"Bánh hamburger ạ." Tông Khuyết cúi xuống mở túi đồ ra. Mấy miếng gà chiên đã ăn hết rồi, chỉ còn chiếc hamburger nguyên vẹn mang về nhà.

"Là cái trên tivi hay chiếu đấy à, bà nhớ hồi nhỏ cháu cứ nhõng nhẽo đòi ăn." Bà cụ cười hiền hậu.

Tông Khuyết nhìn vẻ mặt tò mò của bà cụ, hỏi: "Bà muốn nếm thử không ạ? Nhà mình không có tủ lạnh, để lâu không tốt đâu bà ạ, cháu đã ăn no rồi."

"Được, bà cũng nếm thử xem sao." Bà cụ vui vẻ nói.

Ngày hè gay gắt thiêu đốt mặt đất. Dù không nhìn thẳng vào mặt trời mà chỉ cần ngó xuống đất thôi cũng thấy chói mắt. Thế nhưng trong nhà lại hài hòa đến lạ, vỏ bao bì của hamburger bị xé ra vứt vào trong thùng rác, quả dưa hấu bổ ra mang đến cảm giác mát lạnh giữa mùa hè.

Có lẽ vì trời quá nóng, đêm đó đột nhiên vang lên vài tiếng sấm. Những hạt mưa rào rào đập xuống, xua tan cái nóng và sự ngột ngạt trong không khí, mưa suốt một đêm.

Sáng hôm sau, mưa đã ngừng hẳn nhưng mặt đường vẫn còn đọng lại những vệt ẩm ướt như chứng minh cơn mưa đêm qua không phải là một giấc mơ. Nhiệt độ cũng hạ xuống rõ rệt hơn so với trước.

Lần này, Tông Khuyết ra ngoài không phải để đi đầu tư mà là đến một nhà hàng có phòng riêng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!