Chương 13: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (13)

Dành toàn bộ nỗ lực cho một việc gì đó luôn nhận lại được thành quả.

Khi kết quả kỳ thi tháng được công bố, trên mặt giáo viên chủ nhiệm hiện rõ vài phần hài lòng, bởi vì trong top 10 của lớp lại có người lọt vào top 100 toàn khối.

Mà Tông Khuyết đứng ở top 11, xếp thứ 116 toàn khối.

So với Lâm Hành – người tiếp tục đứng đầu khối mà nói thì tốc độ tiến bộ của hắn thực sự vượt ngoài dự đoán của mọi người.

Sau mỗi kỳ thi, chỗ ngồi trong lớp sẽ được sắp xếp lại, xung quanh Lâm Hành tiếp tục bị chiếm hết, nhưng bên cạnh cậu vẫn chừa lại một chỗ trống cho Tông Khuyết.

Mỗi lần sau kỳ thi, giáo viên chủ nhiệm đều có buổi nói chuyện riêng với học sinh, những ai tiến bộ quá nhanh hoặc tụt hạng quá nhiều đều sẽ được gọi lại để tìm hiểu tình hình.

"Kết quả lần này không tồi, đặc biệt là điểm môn Sinh Học." Giờ tự học, giáo viên chủ nhiệm gọi Tông Khuyết ra ngoài nói chuyện riêng: "Cô thấy được sự cố gắng của em trong thời gian qua, tiếp tục giữ vững phong độ nhé."

Tông Khuyết đáp: "Dạ."

"Giữ vững phong độ mới chỉ là bước đầu." Giáo viên chủ nhiệm ngẩng đầu nhìn thiếu niên trước mặt, nói tiếp: "Lần này em chưa vào được top 100 toàn khối, do đó mục tiêu cho kỳ thi cuối kỳ sắp tới sẽ là lọt vào top 100, em thấy thế nào?"

Tiến độ học tập ở cấp ba rất nhanh, điểm số rất dễ bị bỏ xa, đặc biệt là sau khi chọn khối. Có người vì áp lực quá lớn mà tụt xuống vài trăm hạng, cũng có người nhờ chăm chỉ ngày đêm mà bứt phá lên top đầu khối.

Những học sinh có thể thi đậu vào ngôi trường này phần lớn đều có tố chất học tập tốt, điều duy nhất họ thiếu đôi khi chỉ là sự cố gắng hơn người.

Không phải thành tích quyết định mọi thứ của một người, nhưng thi đỗ vào trường đại học tốt sẽ mang đến nhiều sự lựa chọn hơn cho con đường tương lai của đời người.

Tông Khuyết cân nhắc mục tiêu tiếp theo của mình, ghi thêm kỳ thi vào, phải đẩy nhanh tốc độ lên gấp đôi so với kế hoạch mà hắn định ra ban đầu mới được: "Vâng ạ."

"Nhưng cũng đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân, chương trình học mới vẫn đang tiếp tục, đôi lúc có chênh lệch cũng là điều bình thường." Giáo viên chủ nhiệm dặn dò: "Ngồi cạnh Lâm Hành, em hãy cố gắng học tập từ em ấy."

Tông Khuyết đáp: "Vâng ạ."

Giáo viên chủ nhiệm nói: "Được rồi, em vào lớp đi."

Khi Tông Khuyết quay lại lớp, Lâm Hành đã ngừng bút. Đợi đến khi người bên cạnh ngồi xuống bên cạnh, cậu mới khẽ hỏi: "Thầy chủ nhiệm nói gì với cậu thế?"

"Lần sau phải vào top 100." Tông Khuyết lấy sách bài tập của mình ra.

"Hả? Tôi cảm thấy có thể đặt mục tiêu cao hơn một chút." Lâm Hành dùng đầu bút chỉ vào phạm vi trên sách bài tập của hắn nói: "Thực ra phần gốc của cậu đã khá vững rồi. Dạy thêm nội dung mới thì điểm xuất phát đều như nhau cả thôi. Cậu thấy mục tiêu đề ra là top 50 thì thế nào?"

Nếu là người khác, Lâm Hành sẽ không đặt ra yêu cầu khắt khe như vậy. Nhưng Tông Khuyết lại khác, mỗi khi hắn giải được một loại đề, lần sau gặp phải đề bài tương tự dù điều kiện được thiết lập che giấu thế nào, hắn cũng sẽ không phạm sai lầm thêm lần nào nữa.

Sự chênh lệch giữa hắn và những người khác nằm ở chỗ, có một số đề bài hắn vẫn chưa học, chứ không phải là hắn không học được.

"Được chứ." Tông Khuyết gật đầu.

"Vậy tiết tự học tối nay phải hoàn thành hết phần đề này." Lâm Hành khoanh tròn phạm vi nói.

"Được." Tông Khuyết đồng ý ngay.

Trước những yêu cầu của cậu, hắn rất hiếm khi từ chối.

Lâm Hành tiếp tục viết bài tập của mình, ánh mắt lặng lẽ rơi trên người bên cạnh. Tiếng viết chữ sột soạt mang theo một loại nhịp điệu rất yên tĩnh. Trong đôi mắt trước kia luôn hiện lên vẻ rất sắc lạnh, nay chỉ còn vẻ nghiêm túc và bình tĩnh, thậm chí khiến cậu chợt nghĩ: Không hiểu tại sao rất lâu về trước mình lại hơi sợ sệt và kiêng dè hắn, rõ ràng là một người rất dễ khiến người khác yên lòng.....

Kết quả thi tháng không chỉ làm mọi người chú ý đến Tông Khuyết và Lâm Hành một lần nữa giành vị trí đầu bảng, mà còn có cả Liêu Ngôn suốt ngày ở bệnh viện. Tuy hạ xuống hạng ba toàn khối, nhưng điểm tổng không tụt quá xa, kết quả này vẫn khó mà dấy lên một số lời đồn đoán.

"Người ta tự học mà vẫn có thể thi đứng thứ ba toàn khối, nếu học ở trường đàng hoàng chẳng phải sẽ ngồi vững hạng nhất à?"

"Vốn dĩ tôi cứ tưởng rằng cậu ta sẽ tụt hạng chứ, ai ngờ đâu."

"Thiên phú vẫn là thiên phú, chỉ cần học qua loa cũng đứng đầu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!