Chương 12: Ai Chẳng Quyến Luyến Những Dịu Dàng (12)

Bệnh viện tấp nập người ra vào, Lâm Hành làm xong thủ tục nhập viện, cầm thẻ thăm bệnh trong tay rồi nói: "Vậy cậu chờ tôi ở đây một lát, tôi lên đưa đồ xong sẽ xuống ngay."

Trên tay cậu cầm theo giỏ trái cây mới mua, bên trong rất đầy đặn.

Tông Khuyết nhìn thoáng qua một cái rồi ngồi xuống khu chờ: "Cậu đi đi, không cần vội."

Lâm Hành đứng chờ thang máy, nhìn lướt qua người đang cầm điện thoại cách đó không xa rồi khẽ cười, sau đó bước vào thang máy.

Bệnh viện người qua lại tấp nập, mùi thuốc tràn ngập khắp nơi. Lâm Hành tìm đúng số phòng, đứng ngoài cửa nhìn vào một chút rồi cẩn thận gõ cửa.

Người nhà bệnh nhân trong phòng đồng loạt ngẩng đầu lên, thấy là người lạ thì nhanh chóng cúi xuống tiếp tục việc của mình. Chỉ có Liêu Ngôn ngồi trên chiếc giường nhỏ ở một góc phòng là chậm rãi hoàn hồn. Khi thấy người đứng ở cửa, sắc mặt cậu ta thoáng hiện lên vẻ phức tạp trong chớp mắt.

Cậu ta đặt sách xuống, nhìn lướt qua người đang ngủ say trên giường bệnh, nhẹ nhàng bước ra ngoài, khép cửa lại rồi nói: "Lớp trưởng, sao cậu lại tới đây?"

"Tôi đến thăm bệnh, mẹ cậu thế nào rồi?" Lâm Hành đưa giỏ trái cây qua.

"Ca phẫu thuật rất thành công, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm là được." Liêu Ngôn nhìn giỏ trái cây nói: "Thật ra cậu không cần mang theo mấy thứ này đâu."

"Chỉ là chút tấm lòng thôi. Nếu cậu không thích ăn thì có thể chia cho mọi người." Lâm Hành ra hiệu một chút.

Liêu Ngôn mím môi, cuối cùng vẫn nhận lấy: "Cảm ơn."

"Còn có cái này nữa." Lâm Hành mở cặp sách, lấy một quyển sổ ra rồi nói: "Cậu đã nghỉ học nhiều ngày, cô sợ cậu không theo kịp nên nhờ tôi ghi chép bài giúp. Hy vọng có thể giúp ích được phần nào."

Liêu Ngôn ngẩn người ra một chút, bàn tay đang cầm giỏ trái cây vô thức siết chặt. Trong giọng nói của cậu ta vô thức mang theo chút chua xót xen lẫn sự trịnh trọng: "Cảm ơn, cảm ơn cậu."

Vừa phải chăm lo cho mẹ, vừa phải lo lắng không theo kịp bài vở, không thể tưởng tượng được cuốn sổ này lại đến đúng lúc như vậy.

Hốc mắt Liêu Ngôn hơi đỏ lên. Lâm Hành đặt quyển sổ lên trên giỏ trái cây rồi nói: "Không cần khách sáo, chuyện nên làm thôi. Tuần sau tôi sẽ ghé qua lần nữa, cho tôi gửi lời hỏi thăm đến dì. Tôi đi trước đây."

"Chuyện đó... Tôi..." Liêu Ngôn nhìn cậu, không biết phải nói gì để bày tỏ lòng biết ơn.

"Ngôn Ngôn." Lúc này, trong phòng bệnh vang lên một giọng nói nhẹ nhàng.

"Mẹ, mẹ cần gì à?" Liêu Ngôn gần như ngay lập tức điều chỉnh cảm xúc, dùng khuỷu tay đẩy cửa bước vào.

"Giỏ trái cây này ở đâu ra vậy?" Dù thanh âm vẫn còn chút địa phương nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng.

Liêu Ngôn đáp: "Bạn cùng lớp mang tới."

Mẹ Liêu hỏi: "Bạn ấy đâu rồi? Sao con không mời người ta vào ngồi một lát?"

"Lúc nãy con thấy mẹ đang ngủ." Liêu Ngôn đặt đồ xuống rồi quay lại mở cửa, nhưng Lâm Hành đã đi mất. Cậu ta trở lại, nhìn mẹ mình đang cố gắng giữ tỉnh táo rồi nói: "Có lẽ cậu ấy không muốn làm phiền nên đi trước rồi."

"Vậy lần sau con đừng để người ta đứng ngoài cửa." Mẹ Liêu nói. Bà ấy nhìn quyển sổ trên giỏ trái cây rồi hỏi: "Cậu ấy còn tặng con quyển vở này sao?"

"Cậu ấy ghi chép bài giùm con." Liêu Ngôn đứng ở đầu giường, rót một cốc nước ấm rồi nói: "Như vậy thì con vẫn có thể theo kịp tiến độ."

Mẹ Liêu cẩn thận ngồi dậy, nhận lấy cốc nước uống rồi nói: "Vậy con phải cảm ơn người ta cho tử tế nhé."

"Vâng, con biết rồi." Liêu Ngôn nhẹ nhàng đỡ bà ấy nằm xuống.

Dù là số tiền cứu giúp mẹ hay quyển sổ ghi chép bài học, cậu ta đều sẽ khắc ghi ân tình này trong lòng.....

Tông Khuyết chưa chờ bao lâu đã thấy Lâm Hành vội vàng đi tới, hắn đứng dậy hỏi: "Xong rồi?"

"Ừ, tuần sau có thể sẽ phải đến thêm một lần nữa." Lâm Hành kéo quai ba lô, cười nói: "Lần sau cậu vẫn đi cùng tôi chứ?"

Tông Khuyết đáp: "Ừ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!