Chương 10: Ai chẳng quyến luyến những dịu dàng (10)

Nhịn cười là một việc vô cùng khó khăn, Lâm Hành không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Rất mắc cười à?" Tông Khuyết liếc mắt hỏi.

Lâm Hành thả lỏng khóe môi, thái độ nghiêm chỉnh: "Không hề, không mắc cười."

Chỉ là ý cười trong mắt cậu lại không thể che giấu bằng khóe môi đã mím ngang.

Thời tiết tháng năm thật sự khá nóng, dù đang bật quạt xoay nhưng mùi trong phòng học buổi tối vẫn không dễ chịu cho lắm. Có người đang làm bài tập thỉnh thoảng phải bịt mũi một cái, ngược lại chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ của Tông Khuyết thì lại có không khí dễ chịu hơn một chút.

"Ngồi cạnh cửa sổ vẫn là tốt nhất, đông ấm hạ mát." Vừa tan học là Vương Dương đã quay đầu lại cố bắt chuyện ngay: "Cậu biết chọn chỗ ghê."

Chỉ tiếc là Lâm Hành vẫn đáp lời cậu ta vài câu, còn Tông Khuyết thì chẳng thèm liếc mắt nhìn cậu ta một lần.

Sau khi xong tiết tự học buổi tối, học sinh chạy ùa ra ngoài như ong vỡ tổ, muốn cướp lấy vị trí có hạn trong phòng tắm.

"Hey, chạy gì mà chạy, mặc cái q**n l*t chạy thẳng tới phòng chứa nước dội một phát chẳng phải nhanh hơn đi tắm sao?" Vương Dương ở bên này nói chuyện, ở bên kia Lâm Hành và Tông Khuyết thường chờ qua lúc cao điểm cũng đã rời khỏi phòng học mà chẳng thèm ngoảnh lại: "Ê! Đợi tôi với!"

Tông Khuyết là vì vị trí trong phòng tắm, còn Lâm Hành là vì thật sự chịu không nổi cảm giác nghẹt thở như dính phải cát bụi bởi mùi mồ hôi suốt cả tối, cậu vội vàng chào tạm biệt rồi rời khỏi trường.

Sức chiến đấu của nam sinh khá là nhanh, trong từng phòng tiếng nước rào rào, hơi nước lượn lờ, chẳng ai nhìn rõ ai.

Tông Khuyết đang ở dưới vòi nước tẩy sạch bọt trên đầu nên không mở mắt, hắn chợt nghe thấy tiếng gõ truyền tới từ phòng bên cạnh.

Nước theo lòng bàn tay vuốt ra sau gáy, Tông Khuyết mở mắt ra thì thấy cánh tay của người nào đó họ Vương gác lên vách ngăn, như một kẻ b**n th** nhìn sang bên này: "Có chuyện gì?"

Bốn mắt nhìn nhau, Vương Dương cười hề hề: "Anh Khuyết, thật ra câu mà tôi nói hồi chiều không có ý chê cậu già đâu, cậu nhìn tám múi bụng của cậu đi, đù má không ngờ cậu có cả cơ bụng tám múi cơ đấy!"

Trước khi bị những người bên cạnh để ý tới, miệng của cậu ta đã bị Tông Khuyết giơ tay lên bịt lại, cho tới khi lực chú ý của người khác dời đi thì hắn mới buông tay ra.

"Thật ra tôi muốn xin lỗi cậu." Vương Dương gãi đầu nói: "Cậu tin tôi được không?"

Tông Khuyết im lặng nhìn cậu ta, chỉ nói ba chữ: "Tôi đang tắm."

"Oke..." Trên gương mặt Vương Dương lộ vẻ mê mẩn.....

"Sai rồi, sai rồi, sai rồi, anh Khuyết ơi tôi sai rồi!" Tông Khuyết dùng một tay kẹp cổ Vương Dương, cậu ta khom lưng lảo đảo đi cả một đường: "Tôi nói cậu có cơ bụng tám múi, chẳng phải là đang khen cậu sao? Được rồi, được rồi, được rồi, tôi không nói nữa! Cậu xem, nửa đêm nửa hôm vừa tắm xong đã ôm ôm ấp ấp, lát nữa lại đổ mồ hôi thì uổng công tắm lắm..."

Tuy cậu ta nói năng lộn xộn nhưng lại rất có lý, Tông Khuyết buông cổ cậu ta ra rồi nói: "Đừng nói bậy bạ."

Nếu mặc kệ để cho cậu ta tung cái tin này ra ngoài thì ngày mai cả lớp sẽ biết hết, ngày mốt là cả trưởng đều biết.

"Chuyện này..." Vương Dương đối diện với ánh mắt của hắn lập tức giơ tay xin thề: "Được rồi, tôi đảm bảo tôi sẽ không nói với người khác, nếu tôi nói thì tôi là con chó."

"Ừm." Tông Khuyết chỉ cần cậu ta có thể cẩn thận kín tiếng, đừng khiến ai cũng biết là được.....

"Tao nói cho mày biết, Tông Khuyết có cơ bụng tám múi đấy." Vương Dương nhân lúc Tông Khuyết đi vệ sinh mà nằm nhoài lên sách của Lâm Hành, thì thầm chia sẻ.

Ngòi bút của Lâm Hành chợt dừng lại, con chữ đã viết được một nửa chợt nhiều thêm một nét, vẻ mặt cậu hơi kinh ngạc: "Sao, sao mày biết?"

"Chẳng phải tối hôm qua tao tắm kế bên phòng của cậu ấy sao, chẳng trách cậu ấy đánh người ác thế, đó đều là sức mạnh gia tăng của cơ bắp." Vương Dương bóp cánh tay của mình, miễn cưỡng lộ ra một chút cơ bắp: "Tiếc là tao cũng không có cơ bụng, nếu không thì tao cũng có thể khoe cho mọi người ngắm rồi."

Lâm Hành: "..."

"Hay là mày giúp tao hỏi thử xem sao cậu ấy tập tành dáng ngon thế mà vẫn không lộ dáng đi?" Vương Dương kéo tay áo xuống nói.

"Tao thấy mày tự hỏi thì tốt hơn đấy." Ánh mắt của Lâm Hành nhìn lướt sang hướng hành lang, chân mày giật giật.

"Mắt mày khó chịu hả?" Vương Dương quan tâm hỏi một câu, thở dài: "Chẳng phải là do anh Khuyết xấu hổ quá, không cho tao kể chuyện này với người khác hay sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!