[Hệ thống đánh giá, hoàn thành nhiệm vụ đánh giá cấp A, nhiệm vụ 1 kiếm được 5 triệu tinh tệ, nhiệm vụ 2 kiếm được 3 triệu tinh tệ, khen thưởng thêm 1 triệu tinh tệ, tổng cộng 9 triệu tinh tệ, đã chuyển vào tài khoản. Lý do thưởng thêm: Thúc đẩy sự thịnh vượng của nền văn hóa.]
[Cấp A ư?] Trong giọng nói bình tĩnh kia hiếm khi lại có thêm một tia kinh ngạc khó phát hiện.
[Đúng vậy.] Hệ thống trả lời.
[Mở ra thế giới mới đi.]
[Được, đang lựa chọn thế giới nhiệm vụ mới cho ngài.]
[Hệ thống 1314 nhắc nhở, thế giới đang loading, đang truyền ký ức...]
Cơ thể thật lạnh, nhưng hơi thở phả ra lại rất nóng, toàn thân bị bao bọc trong lạnh lẽo và ẩm ướt, nhiệt độ cả người hạ xuống nhanh chóng, dù cho vùng vẫy cỡ nào cũng không giữ lại được.
Một loại mùi tựa như rỉ sắt quanh quẩn nơi đầu mũi. Ý thức của Tông Khuyết trĩu nặng nhưng vẫn phân biệt được mùi máu tươi. Nếu cơ thể này không được cứu chữa, có lẽ sẽ phải xem như nhiệm vụ thất bại.
[Hệ thống 1314 nhắc nhở, căn cứ vào cài đặt lúc trước của ngài, đã đổi lấy nước thuốc hồi phục cho ngài.]
Thế giới căn nguyên ra tay, hơi thở của Tông Khuyết thoáng chốc trở nên trơn tru hơn, đủ loại ký ức hỗn loạn tràn vào trong đầu hắn, mắng chửi, đánh nhau, cuộc ẩu đả trong con ngõ vắng dưới tầng mây mù, sau đó bị một gậy đánh trúng đầu, cuối cùng ngã vào vũng bùn tích đầy nước mưa.
Có tiếng giẫm trên nước truyền tới, dường như là ai đó đang cẩn thận tránh khỏi vệt nước, không để chúng bắn lên giày...
Tách tách!
Giọt mưa rơi xuống gò má, dẫn theo chút nhoi nhói và lạnh lẽo, đủ để gọi về mạch suy nghĩ hãm sâu không cách nào thoát ra được. Một bóng mờ hạ xuống trước mặt, hạt mưa li ti dường như tan biến trong nháy mắt, chỉ còn lại tiếng lộp bộp của những giọt mưa rơi trên mặt vải.
Tông Khuyết từ từ mở mắt ra, lúc hắn dùng cánh tay chống thân thể ướt đẫm của mình lên, đôi giày thể thao trắng thoạt trông rất không phù hợp với ngày mưa bên cạnh hắn kia thoáng lùi về sau một chút, lộ ra chút sắc trời mờ ảo. Lúc tia sáng kia bị che đi lần nữa, một lời hỏi thăm nhẹ nhàng và cẩn thận truyền đến: "Cậu có ổn không?"
Tựa như ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, trong nháy mắt dường như có thể xua tan tất cả khói mù và lạnh lẽo, truyền hơi ấm vào thế gian.
Tông Khuyết muốn đứng lên nhưng chỉ có thể miễn cưỡng ngồi trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn rõ thanh niên đứng trước mặt.
Áo sơ mi trắng tinh, cổ áo được cài gọn , cặp sách đeo một bên vai, tóc đen mềm gọn gàng, dung mạo tinh xảo nhu hòa, hàm chút mơ hồ và sạch sẽ của bầu trời sau cơn mưa. Trong màn mưa mờ ảo, chỉ mình cậu đứng dưới ô là tươi sáng và ấm áp.
Tông Khuyết nhớ được cậu, chàng trai nằm trong ký ức xa xăm của nguyên thân, Lâm Hành.
[Hệ thống 1314 tuyên bố nhiệm vụ: Nhiệm vụ 1, giúp nguyên chủ sống sót; nhiệm vụ 2, thay đổi vận mệnh vốn có của Lâm Hành.]
Một người hiền lành sạch sẽ như vậy, không ai ngờ tới vận mệnh cuối cùng của cậu là bị chặt đứt hai chân, trầm hồ mà chết.
Nhiệm vụ sẽ được kích hoạt khi gặp được đối tượng nhiệm vụ, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc bánh răng số phận bắt đầu quay.
"Cũng tạm." Tông Khuyết thu hồi ánh mắt, lại đánh giá vết thương trên người mình, có chỗ bị dao cắt, có chỗ bị gậy đánh, vết thương trí mạng của nguyên thân là ở phía sau đầu.
Hiệu quả nước thuốc hồi phục của thế giới căn nguyên rất tốt. Nó sẽ giúp phục hồi cơ thể với tốc độ mà người ngoài xem là kỳ tích, nếu không có người tham dự và người đứng ngoài quan sát thì vết thương đã hồi phục ngay lập tức.
Người gây ra vết thương trí mạng không biết nghiêm trọng cỡ nào, Lâm Hành cũng không biết, lúc này vết thương kia không mất bao lâu là có thể hồi phục hoàn toàn, chỉ là thoạt nhìn có hơi thảm.
Lâm Hành cũng cúi đầu quan sát hắn, thanh niên này có thân hình cao gầy, mặt mày sắc bén, thoạt nhìn rất không dễ chọc. Trước đây mỗi khi gặp hắn, trên mặt trên người hắn luôn có một vài vết bầm tím, nhưng ít khi nào đổ máu. Không như bây giờ, cơ thể hắn gần như đầy thương tích, trên chiếc áo t
-shirt vốn màu trắng giờ lại trộn lẫn máu và bùn, trông cực kỳ đáng sợ.
"Cậu nên đến bệnh viện khám chút đi." Lâm Hành thử đưa tay ra, lại đối diện với đôi mắt giương lên của đối phương, thâm thúy mà lạnh nhạt, lạnh nhạt không phải vì chán ghét, mà là bình tĩnh, bình tĩnh tựa như người bị thương không phải hắn, khiến người ta kinh ngạc trong lòng.
"Bị thương nhẹ thôi, không cần đến bệnh viện." Tông Khuyết cụp mắt xuống, cánh tay vươn ra kia cũng nắm lấy cánh tay hắn.
Lòng bàn tay dẫn theo độ ấm gần như phát bỏng khiến cơ thể hắn hơi giật mình theo bản năng.
Hắn dựa vào lực đỡ đứng dậy, người bên cạnh cũng thở phào một hơi, quan tâm nói: "Hay cứ tới bệnh viện khám xem sao, cậu bị thương thế kia phỏng chừng phải tiêm ngừa uốn ván đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!