Ngô tiểu Nặc một giây trước còn chuẩn bị đối tốt với hệ thống, cố gắng không đắc tội nó, giờ đây triệt để xù lông: [Chuyện quan trọng như thế mày không biết thông báo cho ông trước một tiếng sao? Đồ khốn! Tự mày không biết chỉ mở một khu giao dịch, giữ điểm tích phân lại cho ông đây sẽ chết sao?]
Theo nguyên tắc giao dịch của hệ thống, không có tích phân giao dịch, cho dù có dùng giao dịch tệ hay vật tư đổi được đồ giao dịch, đồ giao dịch cũng chỉ có thể ở lại trong không gian thứ nguyên của hệ thống, cho đến khi đủ tích phân giao dịch, mới có thể lấy vật phẩm giao dịch tới thế giới của mình. Trong thời gian vật giao dịch ở lại không gian thứ nguyên, hệ thống sẽ chiếu theo tích phân giao dịch cần thiết cho vật phẩm này, tính theo tỷ lệ phần ngàn, lấy phí bảo quản, thời hạn bảo quản dài nhất phải xem đẳng cấp của ký chủ, ngắn nhất 30 ngày, dài nhất 100 năm.
Vượt qua kỳ hạn trên, nếu ký chủ không cách nào trả tích phân giao dịch, vật phẩm giao dịch sẽ bị hệ thống tịch thu luôn, bỏ vào khu giao dịch công cộng của hệ thống để bày lên kệ bán.
Mỗi vật phẩm như thế, trừ giá giao dịch đã định giữa ký chủ và ký chủ, hệ thống còn căn cứ theo các chỉ tiêu trong đó đưa ra kết luận tổng hợp, đưa ra số tích phân giao dịch cần tiêu tốn nếu ký chủ muốn mang vật phẩm này vào vị diện của mình. Bình thường mà nói, nếu giữa vật phẩm giao dịch và tinh cầu vị diện của ký chủ khác biệt càng lớn, trình độ quý hiếm càng cao, thì tích phân giao dịch cần càng nhiều.
Tích phân giao dịch, chính là một trong những công cụ quan trọng những người chế tạo hệ thống đưa ra để giới hạn giao dịch, duy trì giao dịch cân bằng.
Mà tích phân không thể có được trong giao dịch, cũng không thể trực tiếp tiến hành giao dịch, con đường duy nhất kiếm được tích phân giao dịch, chính là hoàn thành các loại nhiệm vụ hệ thống đưa ra.
Tình trạng tinh cầu mỗi ký chủ ở khác nhau, nhiệm vụ hệ thống đưa ra cũng khác nhau.
Thông thường thì đẳng cấp tinh cầu của ký chủ càng cao, không gian có thể công bố nhiệm vụ của hệ thống sẽ càng lớn, con đường kiếm tích phân giao dịch cũng càng nhiều.
Ngô Nặc xuyên đến một tinh cầu nguyên thủy cấp ss hiếm thấy, từ góc độ nhiệm vụ mà nói, không cần nghi ngờ y là kẻ vô cùng may mắn. Nhưng, chính vì đây là một tinh cầu nguyên sinh sức sản xuất trình độ gì đều cực thấp, mà sức sản xuất là một trong những tiêu chí quan trọng nhất để hệ thống phán định tích phân giao dịch. Cho nên nói chung là, vận khí của Ngô Nặc thiệt sự, ha ha ha…
Không có tích phân thì không cách nào vào khu giao dịch, Ngô Nặc tức giận chọt hai cánh cửa giao dịch kia hai ba chục lần, cuối cùng phẫn hận phồng mặt, thoát khỏi hệ thống.
Bụng hơi đói rồi.
Ngô Nặc sờ cái bụng lép kẹp, vì y bị thiệt hại nặng nề, lúc sáng, Bạch để Thủy Sa đưa một chén canh thịt đến cho Ngô Nặc, canh thịt không có vị muối quả thật không tính là ngon, may là canh thịt đó vốn hầm cho đại vu lớn tuổi ăn, thịt thú tai dài non mịn hầm đến rục ra, cũng không có vị tanh gì, ít nhất không phải quá khó uống.
Ngoài ra, Bạch không biết kiếm đâu ra mấy quả nham mang tới cho y, nhờ ăn mấy quả nham đó, y mới cảm thấy mình dần hồi phục.
Mỗi ngày bộ lạc Trường Hà chỉ ăn hai bữa, sáng một bữa, tối một bữa, căn bản không có vụ ăn trưa.
Khi ở hiện đại Ngô Nặc đã quen một ngày ba bữa, buổi tối dọn sạp còn sẽ thêm bữa khuya cho mình _ ở phương diện ăn uống, y chưa từng bạc đãi bản thân__
Hiện tại, từ sáng đến nay, chỉ có một chén canh thịt chẳng được bao nhiêu miếng thịt, mấy quả nham chỉ toàn là nước, Ngô Nặc cũng đã lớn, sớm đói bụng kêu ọt ọt rồi.
Đại miêu, đi đâu rồi?
Lúc vừa tỉnh dậy, Ngô Nặc phát hiện đại miêu đã chạy mất bóng. May mà hiện tại Ngô Nặc đã có quyền cư trú ở bộ lạc Trường Hà, lại biết chỗ này là nhà đại miêu, không còn hoảng sợ. Y ngồi trên giường, cầm cái túi đeo lưng cùng xuyên qua với mình, dốc ngược ra.
1547.5 Mao gia gia, phần lớn đều là tiền giấy dùng lau mông cũng chê bẩn, chỉ có mười mấy đồng tiền, một tấm thẻ thích dành thì dành, bên trong có hơn bốn chục ngàn.
2 cái bật lửa bằng nhựa không mới không cũ, loại hàng rẻ tiền một tệ hai cái.
Một hộp mười cây kim, một cuộn chỉ trắng, lúc y bán hàng trên đường tìm người quen mua mất một tệ, vốn chuẩn bị về may lại bồ độ mấy bữa trước không cẩn thận làm rách.
5 lưỡi câu, một cuộn dây câu, này là mua dùm cho bạn cùng phòng, người đó là dân văn phòng bình thường, hằng ngày không có sở thích gì, chỉ thích cuối tuần ra ngoài dạo khắp nơi tìm chỗ câu cá. Tuần này cậu ta đã hẹn được vài người, chuẩn bị đến một trang trại cá mới mở ở ngoại ô đại triển thân thủ, nên nhờ Ngô Nặc lúc mua rau đi ngang tiệm đồ câu cạnh chợ, mua dùm cậu ta lưỡi câu dây câu phòng ngừa, Ngô Nặc mua về rồi đặt ở trong cái túi không thường dùng, quên đưa cậu ta.
Ngoài ra là cái di động hàng nhái đã không thể mở máy, một xâu chìa khóa cùng dao quân dụng Thụy Sĩ, cộng thêm cái áo chữ T rách nát, cái quần bò rách nát và một cái quần sịp màu xám, đó là toàn bộ gia sản của y hiện nay.
Nhìn đống đồ nhỏ mình vất vả kiếm được, cùng với cái thẻ thích dành thì dành chứa toàn bộ gia sản, Ngô Nặc quả thật khóc không ra nước mắt.
Sớm biết có một ngày xuyên đến xã hội nguyên thủy, y phải đem toàn bộ tiền của mình đi mua đồ, sau đó cột trên người mới đúng QAQ!
Hiện tại nói mấy thứ này đã không có tác dụng gì nữa.
Ngô Nặc lo âu gấp tiền và thẻ ngân hàng bỏ vào túi đeo hông, lại tốn gần một tiếng may may vá vá cái quần nát sắp thành mảnh vải của mình, rồi cắt một ít da thú không biết tên Bạch ném trong góc, vá lên chỗ không thể may được. Ngô Nặc trước kia thường xuyên nhìn bà ngoại vá quần áo, sau đó khi tự lập, cũng thường xuyên phải may vá quần áo rẻ tiền chất lượng không tốt. Do đó tay nghề cũng không tồi, một bộ đồ sắp rách thành mảnh vải lại được y chắp vá ra hình ra dạng.
Mặc bộ đồ đã sửa xong, Ngô Nặc ôm lưỡi câu, mang theo một đoạn dây câu đi đến bờ sông.
Con sông chảy vòng bộ lạc Trường Hà chỉ là một khúc rẽ của con sông chính mà thôi, trừ khi đến kỳ nước lên, bình thường nước sông không siết, con sông cũng không quá sâu, nước trong vắt thấy đáy, trong khe giữa mấy tảng đá lớn nhỏ mọc từng cọng rong xanh lục, thỉnh thoảng có cá lớn đuổi theo cá nhỏ nô đùa, cuối thu đầu hạ, khí nóng chưa tan, đám nhóc con ở truồng trong bộ lạc rất thích tới bờ sông chơi đùa, ấu thú nhân cá biệt không sợ nước cũng vô cùng hưởng thụ, nhảy vào nước thi triển kỹ năng bơi chó thiên phú, tiếng cười đùa truyền đi rất xa.
Ngô Nặc đi men bờ sông rất lâu, cuối cùng tìm được một gốc cây không biết tên tương tự như cây liễu, nhánh cây thon mảnh lại có tính đàn hồi, rất thích hợp dùng làm cần câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!