Chương 7: Nhiệm vụ

Quả nham rất đặc biệt, bên trong nó chỉ có một cái hột nhỏ, không có thịt, toàn bộ là nước trong ngọt còn mang theo chút chua, hơn nữa còn có một mùi hương vô cùng thanh mát, uống vài hớp, cảm giác khô khan dầu mỡ do thịt nướng mang tới lập tức biến mất tăm. Không biết có phải ảo giác hay không, Ngô Nặc cảm thấy đau đớn mệt mỏi trên người hình như giảm đi ít nhiều.

Liên tiếp giải quyết hai quả nham xong, Ngô Nặc cảm thấy mình đã no bảy tám phần, liếm nước còn dính bên môi, bắt đầu suy nghĩ nên làm sao hoàn thành nhiệm vụ, có được quyền cư trú ở bộ lạc Trường Hà.

Từ lúc mười sáu tuổi Ngô Nặc đã lăn lộn ngoài xã hội kiếm sống, tự nhiên hiểu rõ, một người nếu muốn được người khác công nhận, thì đầu tiên phải hữu dụng, phải có một món sở trường của mình, phải khiến người ta cảm thấy cần mình.

Ngô Nặc cân nhắc tay mảnh chân mảnh của mình một chút, chân của rất nhiều đàn ông tại đây còn thô hơn cả eo y, toàn thân trên dưới lộ ra khí tức hung mãn. Cùng mấy người đàn ông đó đi săn? Ngô Nặc lặng lẽ đánh một dấu x trong lòng.

Ngô Nặc nhớ lại con đường mình đã đi vừa rồi, bộ lạc có trồng lương thực cây trồng gì không y không rõ, nhưng có vài người hình như nuôi một vài động vật quanh nhà. Nhưng những động vật này toàn là mang vẻ hung hãn dã tính khó thuần, nhìn thế nào cũng không giống nuôi nhà. Có lẽ y có thể thử giúp bộ lạc chăn nuôi động vật, nhưng xét thấy từ nhỏ đến lớn chỉ từng nuôi qua miêu tinh nhân cao lãnh, mà động vật bên này, hình như chủng loại cũng không quá giống trái đất, tập tính gì đó cũng không rõ, đường này cần phải suy xét. Ngô Nặc lặng lẽ viết xuống kết luận trong lòng.

Tiếp theo chính là trồng trọt, nhưng từ nhỏ đến lớn y sống trong thành phố, tuy mỗi năm sẽ cùng ông bà ngoại xuống quê thăm bạn bè người thân, cũng từng thấy gieo trồng thu hoạch trong thôn, thậm chí còn tự động thủ hái rau, nhưng y căn bản chưa từng trồng. Hơn nữa theo kinh nghiêm của đời trước, nghe nói thóc trước khi lai giống sản lượng ít đến đáng thương, một mẫu ruộng có thể thu hoạch ba bốn trăm cân thóc đã coi là không tồi, mà lúc mùa màng không tốt, cũng có khả năng không thu hoạch được gì.

Nếu không làm sao lại có câu "từng hạt gạo là mồ hôi nước mắt" được?

Hơn nữa, nếu y nhớ không lầm, trong lịch sử đất nước ăn vặt thứ xuất hiện sớm nhất không phải là thóc gạo, mà là bắp ở hai bên hà lưu, sản lượng càng thấp. Nhưng, thế giới này chắc sẽ khác với trái đất, ít nhất từ sau khi dựng nước đến nay, đất nước ăn vặt chưa từng thấy yêu tinh từ động vật biến thành người, có lẽ có thể tìm được giống canh tác sản lượng cao có thể thay thế. Chỉ là, với tình trạng trước mắt, hình như chả có tác dụng gì.

Còn có thể làm gì đây?

Ngô Nặc vô thức phồng cái mặt bánh bao, từ nhỏ đến lớn hễ suy nghĩ cái gì, y đều như vậy, bị bạn bè chế nhạo vô số lần sớm đã từ bỏ trị liệu.

Lúc trước không có tiền học trung học, rời khỏi trường đã hơn hai năm, ngày qua ngày bôn ba kiếm sống, chút tri thức học được hồi tiểu học trung học cơ sở phần lớn đã trả hết cho các thầy cô. Phát minh khoa học gì đó, trên cơ bản chẳng có hy vọng.

Trừ bán hàng đấu trí đấu dũng với thành quản, y còn biết, còn biết… nấu ăn.

Ngô Nặc tỉ mỉ tính lại trong lòng, y biết làm món chính, món vặt, còn từng được tán thưởng, khóe miệng cuối cùng cũng cong lên. Nhưng, rất nhanh, nụ cười đó cứng lại.

Y biết nấu ăn, không sai, nhưng nếu không có gia vị, còn không phải cũng giống như câu "dù có khéo tay không gạo cũng chẳng nấu được cơm" sao.

Không đường không giấm làm sao nấu thịt sợi ướp hương, không có tương làm sao làm món sốt, không có ớt không có hương liệu làm sao làm được món lẩu cay từng xiên y yêu thích nhất!

Đây đúng là một chuyện bi thương mà /(ㄒoㄒ)/~~

Ngô Nặc một giây trước còn hùng tâm tráng trí, lúc này như quả cà dầm xương, héo rồi.

Được thôi, hình như y còn một hệ thống giao dịch lừa đảo, có lẽ y có thể dùng hệ thống giao dịch đổi một vài thứ y cần.

Nhưng vô ích, y căn bản không có tích phân giao dịch, ngay cả một điểm cũng không có.

Hiện tại cách duy nhất kiếm được tích phân giao dịch chính là hoàn thành nhiệm vụ, có được quyền cư trú ở bộ lạc Trường Hà.

Được thôi, suy tư một vòng, chuyện hình như lại trở về khởi điểm.

Đại miêu nhìn tiểu thuần nhân mình nhặt về đang phồng mặt, cúi đầu ủ rũ, mắt không có chút tinh thần, dáng vẻ quả thật không thể đáng thương hơn.

Đại miêu nhìn đám con nít xung quanh ăn no uống đủ bắt đầu làm nũng đùa giỡn với cha mẹ, vẫn chướng mắt như mọi khi, đợi đã, lẽ nào tiểu thuần nhân nhớ người nhà rồi? Đại miêu suy bụng ta ra bụng người, cảm thấy tiểu thuần nhân đáng thương quá sức khiến miêu tâm đau đớn.

Nhưng, nếu cha mẹ tiểu thuần nhân tìm tới, liệu y có giống như đám nhóc phiền toái kia, lắc mông đi theo cha mẹ, sau đó không bao giờ quay lại nữa?

Đại miêu đột nhiên không vui nữa, cái đuôi to cũng không thèm lắc nữa, đây là tiểu thuần nhân nó nhặt về, nó nhặt được chính là của nó, người của nó sao có thể để người khác dễ dàng mang đi! Trong con mắt băng lam của đại miêu lộ ra một sự âm trầm không hề phù hợp với ngoại hình, sau đó quay người chạy đi.

Ngô Nặc đang chìm trong thế giới của mình, đợi hoàn hồn lại, phát hiện đại miêu không còn ở đây, lòng không khỏi hoảng lên. Đại khái cái này giống với chim non mới nở, trong thế giới hoàn toàn xa lạ này, hiện tại thứ duy nhất có thể tín nhiệm cũng như có thể mang đến cho Ngô Nặc chút an tâm chỉ có đại miêu mập mạp kia, chỉ có Bạch.

Thạch Hổ nhìn Ngô Nặc rõ ràng đã bắt đầu đứng ngồi không yên, lại nhìn hướng Bạch vừa biến mất__ Đó là chỗ ở của đại vu và thủ lĩnh, cậu ta đột nhiên đến đó làm gì?

[Cậu đừng lo lắng, Bạch sẽ trở về mau thôi.] Âm thanh thô sờn của Thạch Hổ nghe chẳng khác gì sét đánh, thực sự nghe không ra chút hàm ý an ủi nào.

Ngô Nặc bị hắn nhìn, tim không khỏi đánh trống, nhích từng chút về sau.

Thạch Hổ thấy y vẻ mặt phòng bị, điệu bộ bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị bật dậy chạy mất, cũng không biết phải an ủi y thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!