Ra khỏi chỗ đại vu, tuy biểu cảm của Ngô Nặc nhìn như bình thường, nhưng đại miêu lại cảm thấy tiểu sứ thần của mình không vui vẻ lắm.
Về đến nhà, Bạch liền trực tiếp hỏi: "Tôi cảm thấy hình như cậu không vui, có phải vì khoai trắng…"
Ngô Nặc lắc đầu nói: "Không phải, là vì nhiệm vụ."
Đại miêu dựng tai lên, hưng phấn hỏi: "Nhiệm vụ? Nhiệm vụ thần giao? Nhiệm vụ gì vậy? Rất khó hả?"
Ngô Nặc ôm đại miêu lên đùi, nắn vuốt mập của hắn rầu rĩ nói: "… Nó bảo tôi truyền thụ cách gieo trồng khoai trắng cho bộ lạc Trường Hà, còn phải giúp mọi người trải qua mùa đông, nếu tôi không thể hoàn thành, sẽ rất thảm."
"Khẳng định có thể hoàn thành!" Bạch ngửa mặt mèo nghiêm túc nhìn Ngô Nặc nói, nếu bỏ qua cái vuốt mập bị nắn bóp trong tay Ngô Nặc, thần thái rất tự tin.
"Là nhất định phải hoàn thành!" Ngô tiểu Nặc mắt lộ hung quan, trong lòng chửi hệ thống một trăm lần.
Hệ thống: ╮(╯▽╰)╭ Tại tui hả?
Bình tâm lại, Ngô Nặc nghiêm túc suy nghĩ một chút, hai nhiệm vụ cưỡng chế này tuy rất khó, nhưng kỳ thật có thể tiến hành cùng lúc. Từ tin tức có được chỗ đại vu không khó phân tích được, mùa đông đối với bộ lạc Trường Hà mà nói, khó khăn lớn nhất chính là thiếu thức ăn.
Mà tuy hệ thống hơi lừa đảo tí, nhưng khẳng định không đến mức vô lương công bố nhiệm vụ cưỡng chế mà ký chủ căn bản không cách nào hoàn thành.
Từ đó suy đoán, khoai trắng có đường trồng thành công.
Căn cứ theo thông tin hiển thị của hệ thống, khoai trắng bình quân sản lượng mỗi mẫu có thể so với khoai lang, đạt đến khoảng 6000 cân. Cho dù bị các phương diện nhiệt độ, khí hậu, kỹ thuật ảnh hưởng, Ngô Nặc tính toán lượng bảo đảm đạt đến một hai ngàn cân, có lẽ không phải chuyện khó.
Xung quanh bộ lạc Trường Hà có rất nhiều đất hoang, đất bùn là đất đen do con sông quanh năm từ thượng du mang đến, vô cùng phì nhiêu, rất thích hợp gieo trồng.
Vậy thì, tiếp theo, rốt cuộc phải cần bao nhiêu khoai trắng mới có thể giúp người bộ lạc Trường Hà vượt qua mùa đông?
Bộ lạc Trường Hà cư dân bình thường có gần ngàn người, cộng thêm nô lệ, tổng nhân số đại khái là 1200.
Người thế giới này lượng cơm bình thường lớn, lượng cơm của thú nhân đặc biệt đáng sợ, giả sử bình quân mỗi người mỗi ngày tiêu hao 5 cân khoai trắng, vậy thì một mùa đông với kỳ hạn nghiệm vụ 300 mà hệ thống đưa ra, cả bộ lạc ít nhất phải cần 1800000 cân khoai trắng. Nếu sản lượng khoai trắng có thể đạt đến mỗi mẫu 1500 cân, phải trồng 1200 mẫu, tính bình quân trên đầu người, vừa hay mỗi người trồng một mẫu.
Đất hoang xung quanh bộ lạc Trường Hà vượt xa 1200 mẫu, mà một mẫu đất nói nhiều không nhiều, nói ít không ít.
Đối với gia đình nhân khẩu ít, giống như Bạch và y, tùy tiện trồng hai mẫu là được, nhưng đối với những gia đình có đông nhân khẩu, chẳng hạn nhà sư tử con, ít nhất phải trồng 20 mẫu, vậy thì không phải là con số nhỏ nữa, cần phải tốn lượng lớn nhân lực.
Vậy hiện tại vấn đề liền tới, một thứ trước giờ chưa từng trồng, người phổ biến nó cũng không có một cách trồng chính xác tuyệt đối, mọi người nguyện ý tốn nhiều thời gian nhân lực để thử nghiệm mù quáng với y sao?
Hơn nữa nhìn bề ngoài, thời gian vẫn còn dư dả, thực tế không phải vậy. Từ khai hoang đất, tìm giống, gây giống đến gieo trồng cuối cùng, mỗi cái đều cần thời gian không ngắn, trừ đi chúng, thời gian chừa lại cho khoai trắng sinh trưởng thật sự rất gấp, căn bản không có thời gian đi khuyên nhủ phổ biến chúng từng nhà, làm sao đây?
Ngô Nặc nói lại kết quả tính toán và lo lắng của mình cho Bạch.
"… Này có gì khó đâu, để thủ lĩnh và đại vu mở hội nghị bộ lạc, dùng danh nghĩa bộ lạc, yêu cầu tất cả mọi người trồng khoai trắng không phải được rồi sao?" Bạch không cần suy nghĩ nói ngay.
Biện pháp này Ngô Nặc không phải không nghĩ tới, nhưng vấn đề là, hiện tại y căn bản không biết cách trồng khoai trắng chính xác, vạn nhất cách của y là sai, không phải hại mọi người bận rộn uổng công, ngược lại làm lỡ thời gian thu thập vật tư sao.
Đại miêu thấy sắc mặt Ngô Nặc do dự không yên, dễ dàng đoán ra suy nghĩ của y, tràn trề tin tưởng nói: "Tôi tin cậu nhất định chắc chắn tìm được cách trồng khoai trắng chính xác!"
Ngô Nặc gãi cái cằm thịt của hắn, cười nói: "Sao lại tin tưởng tôi như thế?" Lúc trước y căn bản chưa từng trồng ruộng, ngay cả bản thân y cũng không dám cam kết, đại miêu này thật sự quá xem trọng y rồi thì phải?
Đại miêu vô cùng khí thế: "Vì cậu là sứ thần mà." Trên đời này còn có chuyện tiểu sứ thần không làm được sao? ︿( ̄︶ ̄)︿
Ngô Nặc không ngờ đại miêu lại nói vậy, nhưng nghĩ lại, tuy y không phải sứ thần gì, nhưng y có hệ thống, nếu thật sự không xong, cùng lắm thì tìm hệ thống cầu giúp đỡ, miệng ngọt chút da dày chút, tiêu thêm chút tích phân, chắc sẽ hữu dụng… thôi?
Hệ thống: Ký chủ ngốc thật sự quá ngốc quá ngây thơ.
Chỉ cần có thể thành công trồng đủ khoai trắng, nguy cơ lương thực của bộ lạc sẽ được giải quyết, nhiệm vụ giúp bộ lạc vượt qua mùa đông không nói hoàn thành một nửa thì cũng được một phần ba chứ nhỉ?
Nghĩ thế, Ngô Nặc dường như đã nhìn thấy 40000 điểm tích phân đang ở không xa trước mắt, vẫy đôi cánh nhỏ phất tay với y, lập tức hồi máu hồi năng lượng sống lại tại chỗ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!