Hôm nay Sheeta nhặt được của, tâm trạng không tồi, nhân lúc này khá rảnh, liền hẹn với Ngô Nặc, nếu Ngô Nặc còn có hàng gì khác, ba ngày sau vào giờ này, cũng tại chỗ ngồi này gặp mặt.
Lúc này Ngô Nặc mới biết, hệ thống còn có công năng hiển thị tọa độ giao dịch, nhưng mở công năng này cũng cần tích phân. Khu giao dịch cấp một giá rẻ nhất, mỗi lần mở chỉ cần mười điểm tích phân, một lần mở có thể kéo dài 24 tiếng. Hố thì hơi hố chút, nhưng công năng này thật sự vô cùng hữu dụng. Nếu ký chủ có đủ tích phân, thậm chí có thể thuê một tọa độ giao dịch cố định nào đó, tránh phát sinh tranh cãi, cũng tiện làm ăn lâu dài.
Đại khái là Sheeta đã mở hàng không tệ, lục tục có vài giao dịch giả tới, Ngô Nặc dùng giá cao hơn giá niêm yết của hệ thống một chút, bán hết số dưa dài, quả chua chua, quả đỏ thẫm còn lại.
Khoảng 5 cân dưa dài, 2 cân quả chua chua và 4 cân quả đỏ thẫm, tổng cộng bán được 200 giao dịch tệ cộng thêm 2 cái quần lót.
Nếu trực tiếp bán cho hệ thống, chút đồ này, chỉ có thể bán được hơn 20 giao dịch tệ.
Trong lòng Ngô Nặc rất rõ những thứ này chắc chắn y đã bán rẻ rồi, nhưng dù sao hôm nay cũng là lần đầu tiên bán hàng, chỉ cần có thể kiếm lợi y đã rất thỏa mãn. Hơn nữa cho dù thứ này bán rẻ, nhưng thông qua mấy vụ mua bán này y đã quen được vài giao dịch giả, ghi lại tọa độ giao dịch thường dùng của nhau, sau này khi muốn bán muốn mua gì đó, cũng không tới mức hai mắt đen thui, chỉ có thể chờ ngốc tại chỗ.
Bán hết đồ xong, Ngô Nặc dạo một lát ở khu giao dịch, cho đến khi dùng hết số thời gian giao dịch, y mới cao hứng thoát khỏi hệ thống.
Mở mắt ra, y thấy đại miêu cúi đầu ủ rũ ngồi xổm bên cạnh, cái đuôi to xinh đẹp uể oải lay động, một bộ làm sai chuyện hổ thẹn và đáng thương.
Tâm trạng Ngô Nặc rất tốt, cười sờ đầu đại miêu hỏi: "Đây là sao vậy?"
Đại miêu cúi đầu càng thấp, nhỏ giọng nói: "Tôi, tôi làm hư mũ của cậu rồi."
"Mũ? Mũ gì?"
Đại miêu dùng vuốt mập móc một cái quần nhỏ màu đen lên, cụp đầu đưa tới trước mặt Ngô Nặc.
Ngô Nặc không hiểu gì nhận quần, nhờ chút ánh trăng rọi vào qua kẽ đá, phía sau quần lót rõ ràng là mấy vết cào, trực tiếp cào thủng lớp vải.
Sao lại thế! Quần y mới đổi xong!
"Là tôi làm hư, xin lỗi." Đại miêu cúi đầu nhỏ giọng nói, xin lỗi là từ gần đây nó mới học được từ Ngô Nặc, lúc nói khẩu âm hơi kỳ lạ.
Dù sao là thứ mới tốn 950 điểm tích phân kiếm về, còn chưa sờ qua đã hư rồi, Ngô Nặc quả thật có chút không vui. Nhưng nhìn bộ dạng áy náy còn buồn bã hơn cả y của đại miêu, chút không vui trong lòng lập tức biến mất sạch sẽ.
Nhẹ nắn bộ mặt mèo mập, Ngô Nặc cười nói: "Bỏ đi, hư đã hư rồi, ngày mai anh lấy kim chỉ may lại là mặc được." Cùng lắm thì cắt ống tay áo xuống, đắp lên là xong, dù sao chỉ cần không lộ điểu gì đó là được.
Đại miêu thấy tiểu sứ thần không giận mình, yên tâm, hiếu kỳ hỏi: "Mặc?"
"Cái này không phải mũ, là quần lót, cũng giống như loại anh đang bận bây giờ." Ngô Nặc mặc quần lót góc bẹt, Sheeta giao cho y lại là quần lót tam giác, cũng khó trách đại miêu nhà quê không biết là thứ gì.
"Tại sao cậu phải mặc quần… lót, trong bộ lạc không ai mặc." Đại miêu hỏi.
Ngô Nặc thật sự không biết phải giải thích thế nào, liền tùy tiện nói: "Đây là phong tục tập quản ở chỗ tụi anh, người ở đó đều mặc."
Thì ra các sứ thần đều phải mặc quần lót à.
Vậy thú nhân được sứ thần tuyển chọn chắc chắn cũng phải mặc rồi… đúng không?
Nhưng hai cái quần lót tiểu sứ thần đem về đều quá nhỏ, trạng thái hình người của hắn có thể mặc được sao?
Không biết tại sao, Ngô Nặc nhìn thấy vẻ mong đợi trong con mắt băng lam của đại miêu.
"Nhóc… cũng muốn mặc?" Ngô Nặc thăm dò.
Mặt mèo nghiêm túc đoan chính trịnh trọng gật đầu.
Hình người của đại miêu xinh đẹp như thiên sứ, nhưng cho dù thiên sứ có xinh đẹp cỡ nào, nếu quấn da thú để lộ điểu gì đó, hình như hơi tổn thương mắt.
Bỏ đi, muốn mặc thì mặc, cùng lắm y lại tìm Sheeta giao dịch vài cái.
"Đợi khi nào nhóc có thể biến về hình người lần nữa, anh sẽ mua quần lót cho." Coi như là lễ vật thành niên tặng đại miêu vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!