Bạch cảm thấy hắn nên qua xem thử tiểu sứ thần của mình rốt cuộc đang làm cho mình món ngon gì, vừa muốn động, lại kéo tới vết thương trên hai móng mập một trước một sau, đau làm nó suýt nữa rơi đậu vàng.
Tục ngữ nói thương gân động cốt một trăm ngày, năng lực hồi phục của thú nhân rất mạnh, lại có bí dược đại vu cho vào vu dược, qua một buổi tối, vết thương ngoài da của Bạch đã khỏi gần hết, nhưng vết thương trong xương thì không khỏi nhanh như vậy.
Loại chuyện lần đầu tiên biến thân, rớt từ trên cây xuống, không biết dùng cánh, chỉ có hắn và Thạch Hổ biết là được rồi, không cần nói cho người khác biết, đặc biệt không thể nói với đại vu và tiểu sứ thần, đợi tìm cơ hội lặng lẽ nói một tiếng với Thạch Hổ mới được.
Bạch nghiêm túc mà chột dạ nghĩ, lại không biết Thạch Hổ đã bán hắn sạch sẽ.
Thương thế của Thạch Hổ không nhẹ hơn Bạch bao nhiêu, tuy không bị gãy xương, nhưng vết thương bên ngoài nặng hơn Bạch nhiều, chẳng qua hắn là thú nhân thành niên hóa hình đã lâu, năng lực hồi phục tương đối mạnh. Uống một chén lớn vu dược ngủ một đêm xong, sáng sớm đã tỉnh lại, vết thương trên người đã tốt hơn rất nhiều, chỉ là thân thể vẫn hơi sốt.
Lục đặc biệt lo lắng chủ nhân, canh Thạch Hổ cả đêm, sáng thấy hắn tỉnh lại, lập tức đi tìm đại vu.
Buổi sáng đại vu tỉnh đặc biệt sớm, lúc Lục tới tìm, ông thậm chí đã nấu xong vu được. Lục cẩn thận bưng vu dược đã nấu xong, mời đại vu đến nhà.
Sau khi đại vu tới, liền hỏi thẳng Thạch Hổ, hôm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Thạch Hổ nhất nhất kể lại cho đại vu nghe quá trình hắn săn mồi gặp phải thú nhân bộ lạc Hàn Nham, giao thủ với họ, lúc mấu chốt Bạch hóa hình, sau đó hai người liên thủ giết chết kẻ địch rồi chạy đi.
Quá trình chiến đấu vô cùng hung hiểm, thú nhân bộ lạc Hàn Nham phần lớn đều là kẻ điên phản bội khỏi bộ lạc cũ, bọn họ hành sự không chút cố kỵ, thường xuyên lạm sát vô tội, xem giết chóc thành trò chơi tìm vui. Hôm qua nếu không phải Bạch hóa hình vào thời khắc mấu chốt, chỉ dựa vào một mình Thạch Hổ, căn bản không thể đánh thắng sáu thú nhân đó, thậm chí giết chết bốn tên, dọa chạy hai tên.
Hai kẻ chạy trốn đó bị thương còn nặng hơn cả hắn và Bạch, có thể mang một thân thương tích đó sống sót chạy ra khỏi Hắc Sắc sâm lâm trở về bộ lạc Hàn Nham hay không còn phải nói lại.
"… Bạch rất lợi hại, hắn là thú nhân lợi hại nhất con từng thấy." Thạch Hổ không chút do dự biểu thị tán thưởng của mình với Bạch, không có chút ghen tỵ nào, có chỉ là khát vọng khiêu chiến và hướng tới với kẻ mạnh. "Đợi vết thương của con khỏi rồi, con nhất định phải đánh một trận với hắn!"
Đại vu nghe nói Bạch đã hóa hình, cao hứng vuốt vuốt râu, cười lớn vô cùng sảng khoái: "Tộc dực hổ trời sinh chính là thú nhân được thần thú chiếu cố, cậu không thắng được nó." Ông đã đi qua rất nhiều bộ lạc, thấy qua vô số cường giả thú nhân, thiên phú của tộc dực hổ cho dù không xếp thứ nhất thứ nhì, trong số rất nhiều thú nhân ông từng gặp, cũng có thể tiến vào mười hạng đầu.
Mà những thú nhân thiên phú trác tuyệt này không một ai không phải là vương giả siêu cấp của bộ lạc, có vài người thiên phú trí tuệ thậm chí còn không bằng Bạch mà ông chăm từ nhỏ đến lớn, bộ lạc Trường Hà lại một lần nữa có dực hổ thành niên cường đại, hưng thịnh chỉ còn là chuyện sớm muộn.
Chỉ tiếc cho Ngân Dực, nếu năm đó không dẫn hắn từ chỗ đó về, không để hắn lấy A Huân, nói không chừng hắn sẽ không chết, chỉ là với tình trạng ở đó khi ấy, nếu không mang Ngân Dực đi, chỉ sợ hắn cũng khó sống đến khi thành niên.
Bỏ đi, hiện tại có nghĩ thêm những chuyện này cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
May mà ông không phụ lòng Ngân Dực, rốt cuộc đã nuôi con của Ngân Dực trưởng thành.
Thân là một chiến sĩ cường đại và kiêu ngạo, Thạch Hổ không thích nghe câu này, hắn gân cổ nói: "Đại vu, ngài thiên vị quá, tên ngốc Bạch đó, có cánh cũng không biết bay, còn để ngã gãy tay chân, sao có thể là đối thủ của con! Đợi con khỏi rồi, ngài xem con có đánh bẹp hắn không!"
Đại vu: "…Cậu từng thấy qua chim con nào mới nở ra đã biết bay không? Đợi đã, không đúng, cậu nói Bạch hóa hình có mọc cánh sao?!" Đại vu mất khống chế trợn to mắt, đáy mắt tràn ra sự cuồng nhiệt đáng sợ, âm thanh già nua khàn khàn thậm chí vì kích động mà hơi biến điệu.
Dực hổ, dực hổ, chỉ có khi có cánh mới có thể chân chính dùng tên "dực hổ".
Trong tộc dực hổ, chỉ có người huyết mạch thuần khiết nhất tiếp cận với tổ tiên nhất mới có thể mọc ra cánh sau khi trưởng thành hóa hình.
Ngân Dực là con lai, cho dù có bộ lông màu bạc cực kỳ tương tự tổ tiên, được những người đó ký thác hy vọng, sau khi trưởng thành hóa hình, tuy cường đại hơn hẳn thú nhân bình thường, nhưng cuối cùng đến chết cũng không thể mọc ra cánh.
Bạch là con của Ngân Dực, cũng là con lai, mẹ của Bạch là A Huân tuy xinh đẹp lực chiến đấu mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ là thú nhân bình thường, huyết mạch tầm thường, theo lý mà nói Bạch không thể nào mọc ra cánh…
Thạch Hổ không hiểu tại sao đại vu lại kích động như thế, hắn hỏi rất đương nhiên: "Lẽ nào dực hổ không phải là con hổ có cánh sao? Không lẽ ba của Bạch không có cánh?"
Nơi cư trú chân chính của tộc dực hổ, cách bộ lạc Trường Hà khá xa, ở phụ cận bộ lạc Trường Hà tất cả truyền thuyết liên quan đến dực hổ đều tới từ đại vu và Ngân Dực.
Ngân Dực, là ấu thú nhân ngoại tộc lúc đại vu du lịch mang về từ phương xa.
Ngân Dực dùng sự cường đại khiến người kiêng kỵ, khiến cho tất cả thú nhân gần đó thấy được hào quang thuộc về tộc dực hổ, nhưng, chính vì khoảng cách quá xa, nên không biết, dực hổ chân chính cường đại nhất cũng giống như tên của họ, có đôi cánh cường đại đáng tự hào, không chỉ là lục địa, mà ở trên bầu trời họ vẫn là bá chủ đáng sợ.
Năm đó, lúc Ngân Dực chết trận, Thạch Hổ vẫn chỉ là ấu thú vừa biết gọi mẹ, làm sao còn nhớ được dáng vẻ Ngân Dực? Mà sau khi Ngân Dực chết, chỉ để lại một Bạch nhỏ yếu, thậm chí giống tộc miêu thú của mẹ nó hơn là giống hổ con, những người chưa từng thấy qua lực chiến đấu đáng sợ của dực hổ, dần quên đi chiến tích huy hoàng của hắn.
Chỉ có thủ lĩnh bộ lạc Hàn Nham, năm đó tận mắt nhìn thấy Ngân Dực làm sao dùng sức của một người giết chết mấy chục thú nhân bộ lạc họ, cuối cùng trong tình trạng thân mang trọng thương và bị vu độc nguyền rủa, còn xé xác cha gã lúc đó từng là cao thủ thứ hai trong năm bộ lạc lớn, rồi mới kiệt sức mà chết.
Trận chiến này, khiến gã trong vô số ngày đêm sau đó, chỉ cần nghĩ đến hai chữ "dực hổ" thì sẽ không rét mà run, cho dù tất cả mọi người đã quên Ngân Dực, gã cũng sẽ không quên. Gã càng không quên Ngân Dực tuy đã chết, nhưng vẫn để lại một đứa con. Cho nên, sau khi gã lửa tàn cháy lại xây dựng lại bộ lạc, mới sẽ đưa ra giải thưởng lớn, lệnh người tìm cơ hội diệt cỏ tận gốc vĩnh tuyệt hậu hoạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!